Tiểu Triệu và vợ quen nhau từ thời sinh viên khi còn học ở Vũ Hán (Trung Quốc), cùng khối khác khoa. Năm ba đại học, họ bắt đầu hẹn hò, rồi cùng học cao học.
Tốt nghiệp xong, vợ muốn về quê Thẩm Dương chăm mẹ góa, nhưng Tiểu Triệu kiên quyết rủ cô vào Hàng Châu - vừa gần quê anh, vừa nhiều cơ hội làm việc. Anh còn tuyên bố: "Nếu em về Bắc, chúng ta chắc sẽ phải chia tay". Vậy nên vì tình yêu, cô bỏ quê, theo anh vào Nam.
Ba năm sau, họ tính chuyện cưới. Gia đình vợ đề nghị sính lễ 150.000 tệ (gần 550 triệu VNĐ), thêm 50.000 tệ (khoảng 180 triệu VNĐ) phụ giúp. Vợ anh cũng sẽ mang 200.000 tệ đó (khoảng 730 triệu VNĐ) cùng 100.000 tệ (khoảng 365 triệu VNĐ) hồi môn về xây tổ ấm. Cô muốn có cảm giác an toàn khi lấy chồng xa.
Nhưng gia đình Tiểu Triệu chỉ đưa sính lễ 8 tệ (khoảng 30.000 VNĐ) tượng trưng cùng ba đồng vàng, tổng cộng 100.000 tệ. Dù nhà khá giả, Tiểu Triệu đã cố thuyết phục vợ rằng anh là con một, mọi tài sản sau này sẽ là của họ, và bố mẹ đã hứa tặng 450.000 tệ (khoảng 1,6 tỷ VNĐ) để mua nhà. Đây cũng là điều kiện khiến vợ anh gật đầu kết hôn.
Trước khi cưới, người chồng đã hứa dùng tiền bố mẹ cho để mua nhà (Ảnh minh hoạ)
Thế nhưng suốt 3 năm kể từ sau ngày cưới, Tiểu Triệu vẫn giữ khư khư 450.000 tệ, viện lý do "giá bất động sản chưa ổn định, chờ thêm sẽ mua". Năm ngoái, khi con đầu lòng chào đời, nhà vẫn thuê. Thời điểm vợ anh mang bầu, muốn lấy 100.000 tệ mua xe cho tiện đi khám và chăm con sau sinh, nhưng Tiểu Triệu từ chối, bảo "để anh đầu tư sinh lời rồi mua sau". Cuối cùng, cô tự bỏ tiền sính lễ và hồi môn ra mua xe.
Sau sinh, mẹ chồng ban đầu hứa trông cháu, nhưng rồi bận chăm bà nội bị bệnh. Mẹ vợ, đã nghỉ hưu, vì thương con nên sang giúp. Năm tháng sau, chủ nhà muốn bán căn hộ họ đang thuê. Vợ Tiểu Triệu ngỏ ý muốn mua nhà cho ổn định, nhưng anh vẫn lắc đầu: "Giá chưa chắc, đợi giảm thêm".
Vợ Tiểu Triệu lúc này không chịu nổi nữa. Cô cảm thấy mình hy sinh quá nhiều: bỏ quê, chịu khí hậu và ẩm thực không hợp, vừa đi làm áp lực vừa chăm con, chồng không chia sẻ tinh thần lẫn việc nhà. Trước khi sinh, Tiểu Triệu đổi sang công việc mới cách nhà một tiếng lái xe, hầu như chỉ về vào tối thứ Sáu. Lương 20.000 tệ (khoảng 73 triệu VNĐ), anh đưa vợ 10.000 tệ/tháng (hơn 36 triệu VNĐ) - trong đó đã gồm 4.500 tệ (khoảng 16 triệu VNĐ) tiền thuê nhà và 2.000 tệ (hơn 7 triệu VNĐ) gửi mẹ vợ.
Người vợ cảm thấy chán nản trước sự trì hoãn của chồng (Ảnh minh hoạ)
Mẹ vợ vì chăm cháu mà đổ bệnh, cô phải gồng cả việc nuôi con và chăm mẹ. Một lần cãi nhau lớn, cô bế con về nhà mẹ, đòi bồi thường công chăm sóc của mẹ 80.000 tệ (hơn 290 triệu VNĐ), Tiểu Triệu lập tức chuyển khoản.
Nhưng suốt một tháng qua, hoa và quà anh gửi, cô đều không phản hồi. Về nhà, anh nhận lại ánh mắt lạnh tanh và một tờ đơn ly hôn.
450.000 tệ ban đầu chỉ là tiền, nhưng với vợ Tiểu Triệu, đó là thước đo sự an toàn và niềm tin. Tiền nhà "treo" quá lâu, quyết định mua bị trì hoãn, thông tin tài chính thiếu minh bạch, tất cả khiến cô cảm thấy mình bị bỏ rơi cả về vật chất lẫn tinh thần.
Trong hôn nhân, đặc biệt khi đã có con, một mái nhà không chỉ là tài sản mà còn là điểm tựa. Tiền mua nhà nên được tách bạch, gửi chung hoặc đứng tên cả hai. Những quyết định lớn phải xuất phát từ sự đồng thuận, không thể chỉ dựa vào một bên.