Tôi giao hết tiền bạc cho vợ quản lý, nào ngờ một đoạn ghi âm vô tình đã phơi bày sự thật khiến hôn nhân sụp đổ

Kim Tiền
|

Tôi từng nghĩ chỉ cần vợ chồng sống minh bạch sẽ không có điều gì đánh gục được hôn nhân của mình.

Có người nói đàn ông chỉ sợ vợ ngoại tình. Với tôi, điều đáng sợ hơn lại là cảm giác bị chính người đầu ấp tay gối coi như một người ngoài. Tôi 36 tuổi, làm kinh doanh gần mười năm. Vợ kém tôi 2 tuổi. Chúng tôi quen nhau chưa đầy một năm thì cưới. Khi ấy tôi nghĩ cô ấy từng trải, biết vun vén nên sẽ là người đồng hành phù hợp.

Những năm đầu, vợ ở nhà phụ tôi ghi sổ sách, chăm hai con và lo việc gia đình. Toàn bộ khách hàng, đối tác đều do tôi xây dựng. Tiền hàng chuyển vào tài khoản của tôi, còn thẻ ngân hàng, tôi đưa cho vợ giữ để chủ động chi tiêu. Tôi chưa từng hỏi cô ấy mua gì, tiêu bao nhiêu, miễn gia đình đủ đầy. Sau vài năm làm ăn thuận lợi, chúng tôi mua được ô tô, trả hết nợ và mua thêm mảnh đất. Tôi luôn tin vợ như tin chính mình.

Cho đến một buổi tối cách đây hơn hai năm, khi cần chuyển tiền gấp cho đối tác, tôi vô tình nhìn thấy thông báo từ một tài khoản ngân hàng lạ trên điện thoại của vợ. Hỏi ra mới biết cô ấy đã âm thầm tích cóp một khoản tiền khá lớn từ rất lâu. Điều khiến tôi buồn không phải số tiền ấy mà là việc cô ấy giấu kín. Vợ chỉ đáp ngắn gọn: "Phụ nữ phải có tiền phòng thân".

(Ảnh minh họa)

Tôi chấp nhận lời giải thích đó, tự nhủ ai cũng cần cảm giác an toàn. Nhưng từ ngày công việc khó khăn hơn, mọi thứ bắt đầu thay đổi nhanh chóng. Để giảm tải, tôi giao cho vợ trực tiếp làm việc với một số khách quen. Ban đầu mọi thứ vẫn bình thường, sau đó nhiều khách gọi hỏi vì sao đã thanh toán mà tôi lại không biết. Kiểm tra kỹ, tôi phát hiện một số đơn hàng được chuyển sang nguồn khác, tiền cũng không còn vào tài khoản công ty như trước.

Tôi hỏi, vợ chỉ nói đó là cách cô ấy "linh hoạt để kiếm thêm". Tôi đề nghị nếu muốn làm gì cũng nên bàn bạc vì đây đều là khách hàng tôi gây dựng nhiều năm. Đáp lại là những cuộc cãi vã kéo dài. Cô ấy trách tôi kiểm soát, ích kỷ, không tôn trọng vợ.

Đỉnh điểm xảy ra cách đây ít ngày. Sau một trận cãi nhau, tôi bỏ lên Đà Lạt vài hôm để bình tĩnh. Một người bạn làm ăn lâu năm biết chuyện nên gọi video cho cả hai vợ chồng với ý định giảng hòa. Khi vợ chưa biết tôi đang ngồi cạnh, anh ấy bật loa ngoài.

Điều tôi nghe được khiến tim mình như rơi xuống. Vợ cười rất thoải mái rồi nói rằng cô ấy đã chán cuộc hôn nhân này từ lâu, chỉ cố sống vì hai con. Cô ấy còn bảo tôi là người keo kiệt, gia trưởng, chỉ biết giữ tiền, rằng nếu tự đứng ra làm riêng thì còn khá hơn nhiều. Đau nhất là câu nói: "Khách của anh ấy giờ cũng thành khách của em rồi, sau này có ly hôn em cũng chẳng sợ".

Tôi ngồi chết lặng. Sau cuộc gọi, người bạn ái ngại gửi cho tôi thêm vài đoạn tin nhắn. Hóa ra suốt nhiều tháng qua, vợ thường xuyên than phiền về tôi trong nhóm bạn, kể cả những chuyện riêng tư của gia đình. Có người còn khuyên cô ấy chuẩn bị tài chính để ly hôn. Tôi là người cuối cùng biết tất cả.

Từ hôm đó đến nay, tôi không còn nổi nóng nữa. Tôi chỉ thấy hụt hẫng. Tôi có thể chấp nhận vợ giữ tiền riêng, có thể chấp nhận vợ giận dỗi hay tranh cãi. Nhưng việc âm thầm xây dựng con đường riêng từ chính công sức của chồng, rồi coi chồng như kẻ cản đường trong những câu chuyện với người khác, khiến tôi không biết phải tin vào điều gì nữa.

Hai con còn nhỏ. Bố mẹ hai bên đều mong chúng tôi giữ gia đình. Còn tôi, mỗi lần nhìn thấy vợ, trong đầu lại vang lên câu nói hôm ấy: "Sau này có ly hôn em cũng chẳng sợ". Có lẽ tiền bạc không phải điều khiến hôn nhân của tôi rạn nứt. Thứ thật sự mất đi là lòng tin. Và tôi không biết, khi lòng tin đã vỡ vụn như thế, liệu còn có cách nào để hàn gắn hay không.

(Tâm sự của độc giả)

google Thêm SOHA trên Google Chọn SOHA làm nguồn ưu tiên trên Google Search. Xem hướng dẫn.
Tags

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại