Nghịch lý nhân sinh: Càng giàu càng keo kiệt, càng nghèo càng xa xỉ

Xuân Thảo |

Bủn xỉn mù quáng dưới chiêu bài tiết kiệm tiền chỉ làm tổn hại đến lợi ích của người khác và làm hỏng hương vị cuộc sống của chính mình. Người có tư duy như thế này đừng trách tại sao mãi nghèo.

01

"Một người càng nghĩ tiền càng quan trọng, thì cuối cùng anh ta có thể mất tất cả, thậm chí những thứ mất đi còn giá trị hơn tiền." Câu này đúng thật. 

Tôi đã chứng kiến ​​nhiều trường hợp người ta vì tiền mà đánh nhau, hận vì tiền và vì tiền mà đoạn tuyệt quan hệ.

Đối với một số người, họ sẽ giải thích theo bản năng và chủ quan rằng của cải là tiền lưu thông trên thị trường hoặc thu nhập cố định của chính họ và mức độ giàu có và giá trị của họ sẽ phản ánh tư duy của họ, chính vì điều này mà họ ngày càng quan tâm nhiều hơn đến nguồn gốc của đồng tiền mà họ kiếm ra và kiếm càng nhiều càng tốt.

Chính vì ôm cái tư duy hạn hẹp về sự giàu có này và sự hơn thua về tài sản nên bao nhiêu người ngày càng kiêu ngạo với chút tài sản họ có, thành kiến cũng như sự khinh miệt người khác cũng bắt đầu nảy sinh từ đây.

Trong tác phẩm "Sử kí" có câu: Sự thịnh vượng của thế giới là vì lợi nhuận và sự hối hả, nhộn nhịp của thế giới cũng là vì lợi nhuận.

Theo đuổi sự giàu có không hề sai.

Tuy nhiên, nếu tư duy về sự giàu có bị sai lệch hoặc bị hiểu nhầm, thì điều này sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng, có thể đau đớn hơn việc mất tài sản.

Nghịch lý nhân sinh: Càng giàu càng keo kiệt, càng nghèo càng xa xỉ - Ảnh 1.

02

Trong cuộc sống thực của chúng ta, nhiều người sống một cuộc sống khá giả, thậm chí mức thu nhập của họ nằm trong tầng lớp trung lưu, hoặc cuộc sống thậm chí khấm khá như trước nhưng chỉ có tư duy là ngày càng nghèo nàn và lạc hậu.

Tôi nhớ có lần tôi lên nhà chú trên thành phố chơi, căn nhà có hẳn 3 phòng rộng gần 120m2 được trang trí rất lộng lẫy, tạo cho người ta cảm giác giàu có và đẳng cấp.

Đi theo sự hướng dẫn tận tình của chú, chúng tôi đến thăm phòng làm việc, phòng ngủ thứ hai và phòng ngủ chính của chú. Nghe những lời khen ngợi của chúng tôi, chú cười tự hào và mãn nguyện.

Nhưng khi chúng tôi đi qua phòng tắm đối diện phòng làm việc, mọi người dường như ngửi thấy một mùi lạ. 

Tôi chưa kịp mở mồm hỏi thì chú nói thẳng rằng: Đây là toilet nhà chú, từ khi giàu có thì chú không có thói quen dọn dẹp và cọ rửa, có lúc chú cũng chẳng buồn xả nước sau khi tiểu tiện vì như thế sẽ rất tốn kém, để một tháng rồi dọn cho đỡ cực và đỡ tốn tiền.

Tiết kiệm là tốt nhưng như thế này thì quá bần tiện.

Sống trong một ngôi nhà rộng hàng trăm mét vuông ở trung tâm thành phố hạng nhất, tôi thậm chí không có can đảm dùng toilet bốc mùi cả tháng mới cọ rửa một lần.

Ngày nào tôi cũng ngửi thấy mùi khó tả trong căn biệt thự này, tôi không biết đây là suy nghĩ giàu có của người nghèo hay đây là lối sống giàu có của người nghèo nữa.

Hành vi như vậy không liên quan gì đến sự giàu có và thu nhập của một người. Nhưng ở một mức độ nhất định, đây là một thói quen, một kiểu suy nghĩ, một tầm nhìn và một khuôn mẫu của những người đội mác nhà giàu.

Khi còn học phổ thông, bạn đã từng nghe hoặc đọc những câu chuyện về bốn người khốn khổ trong văn học hay chưa?

Đó là bốn nhân vật kinh điển trong phòng trưng bày văn học châu Âu, những người này nổi tiếng là người keo kiệt. Vì họ coi tiền là tất cả làm mục tiêu duy nhất của con đường sống, họ đã đưa tính keo kiệt và tham lam của mình lên đến cực điểm.

Để mưu cầu được lợi ích, họ đã chấp nhận đánh mất đi ý thức và nhân tính của mình, đồng thời thể hiện những mặt tối của lòng người như ngu ngốc, sa đọa và vô sỉ.

Bất cứ ai coi việc theo đuổi tiền bạc như tất cả niềm vui của cuộc sống thì ắt hẳn là người đó không có niềm vui trong cuộc sống của mình.

Bốn người lầm lỡ này bằng tuổi nhau, tính tình giống nhau, khí chất giống nhau và dường như không có gì khác biệt. Nhưng cái kết của mỗi người đều vô cùng đau đớn và hụt hẫng.

Nhân vật Shylock trong tác phẩm "Thương gia thành Venice" của William Shakespeare là một người giàu có nhưng không bao giờ hưởng thụ, người này muốn dùng tiền đó đổ vào cho vay nặng lãi để kiếm tiền, trừ tiền lương người khác, thậm chí ngay cả cơm cũng không để người khác ăn.

Abagon trong tác phẩm "Kẻ keo kiệt" có thể vì tiền mà bất chấp tình thân. Dù biết con cái đã có ý trung nhân nhưng vẫn nhất quyết gả con trai cho một góa phụ giàu có, gả con gái cho các lãnh chúa giàu có.

Grandet trong tác phẩm "The Scrooge" coi việc sở hữu tiền là niềm vui duy nhất trong cuộc đời mình.

Còn Prehikin trong tác phẩm "Linh hồn chết" thực sự là một người giàu có nhưng trông giống như một kẻ ăn xin. 

Nhà kho của anh ta đầy hoa màu và vải vóc, nhưng anh tiêu thụ thực phẩm và quần áo của anh ta không đáng kể. Kho đầy hàng hóa không được sử dụng vì để lâu khiến bột trong hầm cứng như đá, phải dùng rìu băm nhỏ.

Sự dữ tợn của Sherlock, sự đa nghi của Abagon, sự xảo quyệt của Grandet và toan tính của Prehikin đã phơi bày một cách sinh động bộ mặt xấu xa của một người có cái nhìn sai lầm về của cải và tiền bạc.

Điều đáng sợ hơn là họ không phải thực sự nghèo, nhưng họ vẫn quen thói cướp bóc và chiếm hữu, cốt để lấp đầy lòng tham vô độ trong họ mà thôi.

Bạn càng quan tâm đến những gì, thì chứng tỏ bạn đang thiếu thốn cái đó.

Trong thực tế, nhiều người cũng giống như người keo kiệt phía trên, thật ra họ không biết rằng cách hành xử đó không khiến họ trở nên giàu thêm mà ngược lại họ sẽ càng nghèo đi.

Bủn xỉn mù quáng dưới chiêu bài tiết kiệm tiền chỉ làm tổn hại đến lợi ích của người khác và làm hỏng hương vị của cuộc sống của chính mình. Người có tư duy như thế này đừng trách tại sao mãi nghèo.

Nghịch lý nhân sinh: Càng giàu càng keo kiệt, càng nghèo càng xa xỉ - Ảnh 2.

03

So với hạng người "càng giàu càng keo kiệt" ở trên, tin chắc rằng xung quanh bạn có một nhóm người "càng ít tiền càng sang chảnh".

Có thể họ có lương 4-5 triệu đồng một tháng, nhưng họ chi từ 10 triệu đồng đến 20 triệu đồng mỗi tháng và để bù vào tiền chi tiêu đó, họ chấp nhận cách vay mượn người khác.

Đó là một ví dụ điển hình của việc "tiêu tiền của năm tới để sống cuộc sống hôm nay", tất nhiên, đằng sau cuộc sống sang chảnh để lòe thiên hạ là những ngày tháng ăn mì gói, thậm chí là cơm nguội của nhiều người.

Tôi có một đồng nghiệp thường đi ra ngoài trong trang phục sáng màu, điện thoại di động là iPhone 11, mới ra mắt vào thời điểm đó và đôi giày dưới chân là phiên bản giới hạn và mẫu mới nhất.

Mở Facebook của anh ấy là ăn sáng trong khách sạn năm sao, hoặc say xỉn tại một quán bar sang chảnh trong ánh đèn mờ ảo và thay bồ như thay áo.

Đôi khi tôi tự hỏi liệu anh ấy có phải là con của sếp lớn nào giàu có đến để trải nghiệm cuộc sống trong công ty hay không?

Trong một lần đi ăn, thỉnh thoảng nghe anh ấy nói chuyện về lương tháng của anh. Dù lương của anh khá cao nhưng tôi cũng đang băn khoăn không biết số tiền đó có đủ để anh ấy chi tiêu không.

Anh lướt qua vòng tròn bạn bè của mình và nói trong bất lực: "Chắc chắn là không đủ. Tôi chỉ có ba thẻ tín dụng và tôi nợ hàng chục triệu đồng. Nhưng cái gì nên tiêu thì vẫn tiêu, không đủ phải tìm cách vay tiền thôi."

Sau này tôi mới biết đến hoàn cảnh của anh, bố mẹ anh cũng chỉ là tầng lớp lao động bình thường. 

Bố buôn bán nhỏ, tiền lãi không đủ sống khiến ông ấy không thiết tha gì chuyện bán buôn, mẹ là giáo viên cấp 2 sắp nghỉ hưu, nhà lại có đứa con trai nhỏ sắp vào lớp 1 nhưng anh vẫn mặc sức tiêu pha. 

Lúc này, tôi chợt nhớ ra một bài báo rất được lòng bạn bè:

Cha mẹ đang còn vất vả, nhưng bạn lại mặc sức tiêu pha. Bạn đòi đi du lịch và chi phí cho một chuyến đi xa bằng tổng tiền lương của bố mẹ bạn trong một tháng. Bạn lấy lí do bản thân không bằng bạn bằng bè để gây áp lực với họ. 

Cuối cùng, cha mẹ đành bấm bụng đưa cho bạn cả tháng tiền chi tiêu trong nhà để bạn đẹp mặt với bạn bè.

Khi bạn chạy tung tăng trên đồng cỏ thì bố mẹ bạn vẫn thức khuya tăng ca trong văn phòng chật chội và tối tăm, cốt kiếm đủ tiền lo toan cho gia đình.

Khi bạn xuýt xoa trước những món ngon trong nhà hàng sang trọng thì bố mẹ bạn mặc cả từng bó rau, cọng hành hay con cá ngoài chợ trời.

Khi bạn đang trò chuyện và cười đùa với bạn bè thì bố mẹ bạn lại đang tranh luận, kì kèo thậm chí nhún nhường trước những khách hàng khó tính để họ xiêu lòng đồng ý hợp tác.

Bạn thực sự không nên làm như vậy. Người trẻ tiêu tiền không có gì to tát, nhưng tốt nhất là bạn nên tiêu dùng tùy theo thu nhập và khả năng của mình, đồng thời thiết lập một cái nhìn đúng đắn về sự giàu có và tiêu dùng.

Nhiều người lầm tưởng rằng tiền của bố mẹ tôi nên dùng để tiêu xài hoang phí, nếu không thì tiền nhiều để làm gì? Chết rồi có mang theo được không?

Bạn sống thật thoải mái mà không hề lo lắng về chuyện cơm, áo, gạo, tiền. Bạn chỉ nghĩ hôm nay ăn gì mà không nghĩ rằng tiền mình lấy đâu ra. 

Bạn sống thật kiêu hãnh nhưng bạn lại không thể nhìn thấy đằng sau bạn là cha mẹ đang âm thầm ủng hộ, để bạn sống một cuộc sống tốt hơn, sung sướng hơn ba mẹ.

Đừng nghĩ đến cha mẹ khi bạn thiếu tiền, họ không phải là máy ATM để bạn thích rút tiền khi nào thì rút, họ có nhiệt độ trên lồng ngực và cảm xúc trong nhịp tim của họ. 

Tôi hy vọng rằng những giấc mơ lộng lẫy và sang chảnh của bạn không được xây dựng và tiêu hao trên công sức của cha mẹ bạn.

Nghịch lý nhân sinh: Càng giàu càng keo kiệt, càng nghèo càng xa xỉ - Ảnh 3.

04

Nếu bạn muốn chống lại sự cám dỗ, trước hết bạn phải nhận ra sự cám dỗ.

Nói đến nhận thức và thái độ đối với sự giàu có, nhiều người không thể đối mặt với những ảnh hưởng và tác hại của sự giàu có một cách chính xác. 

Tôi đã đọc tiểu sử của David Rockefeller, tỷ phú và tài phiệt dầu mỏ người Mỹ. Cuốn sách ghi lại một đoạn ông nói trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí Forbes:

Cuộc sống của tôi rất thú vị. Tôi tin rằng vật chất có thể làm cho một người hạnh phúc ở mức độ lớn.

Tuy nhiên, nếu bạn không có bạn bè và những người thân quan trọng, cuộc sống sẽ rất trống trãi và buồn bã, khi đó vật chất không còn quan trọng nữa. Nước có thể đẩy thuyền nhưng cũng có thể lật ngược nó và điều này cũng đúng đối với cách nhìn nhận của cải và tiền bạc.

Người sáng lập gia đình John Rockefeller biết rằng của cải có thể tạo ra con người với diện mạo hoàn toàn mới và vẫn có thể hủy hoại con người, ông luôn cho con cái của mình để thấm nhuần các giá trị của tiết kiệm. 

Trước khi bọn trẻ lớn lên, ông không đưa chúng đến văn phòng hay nhà máy lọc dầu, đề phòng lũ trẻ biết rằng chúng đã được sinh ra và đang sống trong một gia đình giàu có.

Sau khi nghỉ hưu, John rất muốn tặng của cải và Carnegie, ông vua thép, đã tạo tiền lệ cho những người giàu ở Mỹ quyên góp tài sản của họ để làm từ thiện.

Theo Bloomberg News, từ năm 2006 đến 2008 , David Rockefeller đã quyên góp đáng kể cho Quỹ Anh em Rockefeller và trường cũ của anh, Đại học Harvard, tổng trị giá hơn 300 triệu đô la.

Reuters dẫn lời phát ngôn viên của giải đấu cho biết David- Rockefeller đến Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại ở New York, Đại học Rockefeller quyên góp gần 2 tỷ USD.

Sự giàu có thực sự của một người không nằm ở việc anh ta có bao nhiêu của cải mà nằm ở việc anh ta có kiến ​​thức và thái độ để xử lý sự giàu có một cách chính xác hay không.

Người xưa cho rằng: nghèo thì cô độc, giàu thì làm lợi cho thiên hạ.

Trong thời đại ngày nay, chúng ta không có phương tiện và trình độ để yêu cầu người khác xử lý của cải theo ý mình. Nhưng ít nhất họ có thể có một cái nhìn đúng đắn và lành mạnh về sự giàu có và tiêu dùng cho thế giới.

Trong bộ phim "Bố già", ai đó đã từng kết luận rằng những người thành công thường tuân theo 5 bước sau để đạt được mục tiêu trong cuộc sống.

1. Nhận ra giá trị của chính bạn

2. Cố gắng hết sức để giúp đỡ gia đình bạn

3. Cố gắng hết sức để giúp đỡ những người tốt bụng

4. Nói cho nhóm dân tộc

5. Đóng góp cho xã hội và đất nước.

Tôi nghĩ những bước này, bất kể khi nào và ở đâu, thực sự chứa đựng kiến ​​thức và thái độ của một người đối với sự giàu có.

Để nhận ra giá trị của bản thân là kiếm được quỹ tăng trưởng cuộc sống thông qua làm việc chăm chỉ và trải nghiệm chính thức.

Làm hết sức mình để giúp đỡ gia đình là làm cho gia đình bạn sống một cuộc sống hạnh phúc và đàng hoàng bằng chính sự giàu có của bạn.

Giúp đỡ những người tử tế là hoàn thành việc truyền tải ước mơ và thiện chí thông qua sự hỗ trợ thích hợp của của cải và vật chất.

Nói cho dân tộc là mở rộng phạm vi giàu có.

Dựa trên những nền tảng này, bạn có thể đóng góp tốt hơn cho xã hội, đất nước và hiện thực hóa các giá trị và mục tiêu sống của mình.

Trong thời đại thực dụng này, chúng ta không cần phải xấu hổ khi nói về tiền bạc và của cải. Đây là cách duy nhất để một người sống và tồn tại.

Dám nói về những đồng tiền chân chính và an tâm tiêu xài là điều tốt, còn xấu hổ khi nói về tiền là do thiếu tự tin.

Cuối cùng, tôi muốn sử dụng một đoạn văn của Tổng thống Hoa Kỳ Franklin để chia sẻ kiến ​​thức và thái độ của tôi đối với sự giàu có:

Kiếm tiền không phải là tham lam và kiếm sống, đó là sứ mệnh và phẩm giá và là cách tốt nhất để một người làm cho cuộc sống trở nên đầy màu sắc và nhận ra giá trị của cuộc sống.

Những nỗ lực và thành quả xứng đáng của bạn sẽ là hướng đi mà bạn nên phấn đấu.

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại