Con người bí hiểm của Hoàng đế "hoang dâm số 1 triều Minh"

Hải Võ |

Con người bí hiểm của Hoàng đế "hoang dâm số 1 triều Minh"
Con người bí hiểm của Hoàng đế "hoang dâm số 1 triều Minh"
Ảnh minh họa

Chính Đức Đế của triều Minh bị lịch sử ghi chép là ông vua hoang dâm vô độ, nhưng ngày càng có nhiều học giả cho rằng ông có tài khi có thể vừa trị quốc vừa... ăn chơi.

Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu - tức Chính Đức Đế - là một trong những ông vua gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử Trung Quốc.

Chính Đức được mô tả là "có thiên tư thông tuệ", phàm là những việc... không liên quan tới "nghĩa vụ làm vua" như chọi gà đấu chó, cưỡi ngựa đi săn, cầm kỳ thi họa, thậm chí là ngoại ngữ như tiếng Phạn, Ả Rập... ông đều học hỏi cực nhanh.

Trong con mắt của dư luận, Chính Đức là ông vua hoang dâm bạo ngược, tính tình quái đản, vô liêm sỉ. Đa số quan điểm trong lịch sử đều nói rằng Chu Hậu Chiếu "là hôn quân hiếm thấy".

Tuy vậy, trong vài năm trở lại đây, các nhà nghiên cứu lịch sử Trung Quốc bắt đầu hoài nghi quan điểm này.

Chính Đức là một trong những ông vua gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử Trung Quốc.

Chính Đức là một trong những ông vua gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử Trung Quốc.

"Căn phòng sung sướng" của ông vua hoang đường nhất lịch sử Trung Quốc

Chu Hậu Chiếu lên ngôi năm 1505, khi ông mới 15 tuổi, và đổi niên hiệu Hoằng Trị thành Chính Đức vào năm 1506.

Khi mới kế vị, Chính Đức đã tỏ ra là một ông vua ngang ngược. Ông đem cả chó khỉ lên điện Phụng Thiên, khiến triều đình náo loạn, mất hết không khí trang nghiêm.

Đám 8 tên hoạn quan hầu hạ Chính Đức gồm Lưu Cẩn, Cốc Đại Dụng, Trương Vĩnh... được vua vô cùng trọng dụng. Đám này hoành hành ngang ngược, bị người đời gọi là "bát hổ". Mấy tên hoạn quan cả ngày chỉ phục vụ Chính Đức ăn uống vui chơi, đánh cầu đua ngựa...

Khi chán những trò chơi này, Chu Hậu Chiếu bất ngờ muốn trải nghiệm... kinh doanh. "Bát hổ" bèn đề xuất mở khách sạn, nhà hàng, kỹ viện... ngay trong hoàng cung. Các thái giám đóng vai ông chủ, người dân, còn Chính Đức giả làm thương nhân.

Chính Đức "mua đồ xong thì đi nhà hàng, sau đó vào kỹ viện say sưa, bạ đâu ngủ đó". Hoàng cung của ông như biến thành một cái chợ nhỏ, mỗi lần vua "xuống phố vi hành" là mất mấy ngày trời.

Về sau, Chính Đức lại cảm thấy hoàng cung quá bí bách, ông bèn xây dựng Báo Phòng ở ngay bên cạnh cung cấm.

Báo Phòng nằm bên ngoài Tây Hoa Môn. Gọi là "phòng" nhưng thực chất Báo Phòng có tới hơn 200 gian nhỏ, xây dựng mất hơn 5 năm mới hoàn thành, hao phí ngân khố quốc gia 240.000 lượng.

Xây xong Báo Phòng, Chính Đức chuyển hẳn vào đây ở để "không phải chịu quy tắc ràng buộc trong cung cấm".

Có Báo Phòng rồi, cuộc sống của Chính Đức càng trở nên sa đọa. Ông ngày đêm vui chơi cùng đám hoạn quan, phiên tăng. Dưới thời Chính Đức, giờ thiết triều của ông thường là vào... hoàng hôn.

Đại thần trong triều nhiều lần khuyên can nhưng vua chỉ "nghe tai nọ lọt tai kia". Nhiều lão thần chán nản mà từ chức về quê, có người vì can gián quá nhiều mà bị giáng chức chuyển đi nơi khác, chỉ còn lại đại thần Lý Đông Dương đối đầu cùng đám Lưu Cẩn.

Gọi là Báo Phòng nhưng trong đó đa phần là... mỹ nữ.

Gọi là Báo Phòng nhưng trong đó đa phần là... mỹ nữ.

Theo sử liệu Trung Quốc để lại, dù có tên là Báo Phòng nhưng bên trong nơi này chỉ có tổng cộng... 4 con báo, nhưng lại có vô số... mỹ nữ từ các tộc người khác nhau. Bọn họ được huấn luyện ca múa toàn những khúc nhạc "tà đạo và dâm dục" để phục vụ Chính Đức "thác loạn".

Năm Chính Đức thứ 4 (1509), Chu Hậu Chiếu bắt đầu thích ra ngoài làm càn. Ông cùng đám hoạn quan thường đánh ngựa đi chơi suốt đêm không về, dọc đường ở nhờ nhà dân.

Sử Trung Quốc chép - "Vũ Tông mỗi đêm ra ngoài cứ thấy nhà cao cửa rộng thì vào, không đòi uống rượu mua vui thì lùng sục tìm mỹ nhân, khiến dân lầm than."

Có tài liệu khác viết "Chính Đức mỗi ngày cưỡng hiếp một dân nữ, ngay cả quả phụ cũng không tha", hành vi bạo ngược chẳng khác thổ phỉ. Sứ thần Triều Tiên khi đó về nước đã nói rằng - "Hành vi của Hoàng đế Đại Minh chẳng giống Tùy Dương Đế năm xưa, mà giống trò hề trẻ con".

Đám hoạn quan hầu hạ biết được sở thích biến thái của vua thì càng... ra sức phục vụ. Bọn chúng cho người đi khắp nơi lùng bắt phụ nữ về cho vua "ân sủng", có khi nhiều tới... 10 xe chở người.

Cái chết của Chính Đức

Năm Chính Đức thứ 16 (1521), Chu Hậu Chiếu chủ trì lễ tế rằm tháng Giêng. Trong khi hành lễ bái thiên địa, ông bất ngờ thổ huyết và đột quỵ, khiến đại lễ phải dừng lại.

Chỉ 2 tháng sau, Chính Đức rơi vào trạng thái mê man. Trước khi qua đời, ông nói với thái giám của Tư lễ giám - "Bệnh của trẫm không thể cứu chữa được nữa.

Hãy truyền ý của trẫm tới Hoàng thái hậu, việc thiên hạ quan trọng, phải cùng các đại thần xử lý. Những việc trước đây đều là sai lầm của trẫm."

Lời nói được cho là tốt đẹp nhất trong cuộc đời ông vua này thốt ra cũng là lúc ông chết trong Báo Phòng, thọ 31 tuổi.

Vua Chính Đức thích ra ngoài ăn chơi và bị lịch sử mô tả hàng ngày cưỡng hiếp dân nữ, quả phụ cũng không tha.

Vua Chính Đức thích ra ngoài ăn chơi và bị lịch sử mô tả "hàng ngày cưỡng hiếp dân nữ, quả phụ cũng không tha".

Chính Đức là minh quân?

Theo sử liệu Trung Quốc, cả cuộc đời Chính Đức Đế không có thành tựu gì nhưng phá hoại vô số, tham lam, háo sắc, vô lại, hành vi dâm đãng hoang đường. Tuy nhiên, các học giả nước này ngày càng ủng hộ một quan điểm trái ngược.

Thứ nhất, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng Chính Đức bị mô tả như một nhân vật phản diện trong lịch sử bởi Hoàng đế kế vị Gia Tĩnh Đế không phải là con trai mà là em họ của ông.

Gia Tĩnh vốn không có thiện cảm với Chính Đức, đồng thời cũng không có quan hệ huyết thống trực hệ, cho nên cơ quan tuyên truyền của Minh triều thời kỳ hậu Chính Đức đã bôi xấu ông nhằm "làm đẹp" hình ảnh vua Gia Tĩnh trong dư luận.

Chính vì vậy, trong cuốn "Minh thực lục", Gia Tĩnh ra lệnh cho các quan ghi chép nhiều chuyện xấu xa của Chính Đức, thậm chí "thêm mắm thêm muối", ăn không nói có.

Tội ác của đám "bát hổ" và nịnh thần Giang Bân cũng bị đổ dồn lên đầu Chu Hậu Chiếu, khiến người đời sau không ai không biết tiếng xấu của ông.

Thứ hai, dù Chính Đức không vào đại nội, nhưng vẫn đều đặn lên triều nghe chính sự, phê duyệt tấu chương, quyết định các chính sách lớn của quốc gia.

Thậm chí, khi không vào triều, ông cũng thông qua Tư lễ giám truyền đạt mệnh lệnh của mình cho nội các thi hành.

Dù vui chơi trác táng trong Báo Phòng, song Chính Đức lại đặc biệt nhấn mạnh "tấu chương phải chuyển đến không được thiếu một cái nào".

Do đó, nhiều học giả nhận định, tuy Minh Vũ Tông làm nhiều chuyện hoang đường quái dị, nhưng ông vua này lại không hề xao nhãng quốc sự một chút nào.

Dù ăn chơi trác táng, nhưng Chính Đức lại có thành tích quân sự đáng nể, trong đó ông đập tan ít nhất 2 âm mưu đảo chính của các phiên vương.

Dù ăn chơi trác táng, nhưng Chính Đức lại có thành tích quân sự đáng nể, trong đó ông đập tan ít nhất 2 âm mưu đảo chính của các phiên vương.

Thứ ba, ngày càng nhiều học giả Trung Quốc đánh giá, Chính Đức làm việc quyết đoán và mưu lược.

Sử sách ghi chép vô số thói hư tật xấu và ăn chơi hoang đàng của ông, nhưng đồng thời phải ghi nhận thực tế trong thời kỳ thống trị, Chính Đức đã thanh trừng Lưu Cẩn, bình định 2 cuộc phản loạn của An Hóa Vương và Ninh Vương, đánh bại hoàng tử Mông Cổ...

Thắng lợi trước Mông Cổ vào năm Chính Đức thứ 12 khiến người Mông Cổ khiếp sợ và không dám xâm phạm lãnh thổ của Minh trong một thời gian dài.

Trong chiến dịch này, Chu Hậu Chiếu chính là người trực tiếp bố trí nhân sự, chiến lược, chỉ huy... thể hiện tài năng quân sự xuất sắc. Đây cũng là thành tích "sáng" nhất trong 16 năm cầm quyền của Chính Đức.

Trong lịch sử triều Minh hiếm có ông vua nào đánh bại được nhiều đối thủ chính trị, duy trì ổn định chính quyền và vẫn... ăn chơi đêm ngày được như Chính Đức.

Bên cạnh đó, dù nhiều quan chức bất mãn và cáo lão về quê, song trong chính quyền của Chính Đức vẫn không thiếu nhân tài. Xét về tổng thể, điều này phần nào thể hiện được cách trị quốc không quá tệ hại của ông vua này.

Có học giả cho rằng, ngày nay dư luận có thể nhìn nhận Chính Đức một cách khách quan hơn từ nhiều góc độ, nhưng vẫn rất khó để định hình nhân cách hoàn chỉnh của vị Hoàng đế bí hiểm này.

"Với tài năng của mình, nếu Chính Đức tận tâm tận lực thì hoàn toàn có khả năng vực dậy nhà Minh đang suy yếu và được sử sách lưu danh. Nhưng ông lại chọn con đường ăn chơi vô độ, để đời sau chỉ trích không thôi".

Đọc thêm về:

    Bạn đọc có thể báo tin, gửi bài viết, clip, ảnh về email thegioi@ttvn.vn để nhận nhuận bút cao trong vòng 24h. Đường dây nóng: 0943 113 999

    Soha
    Trí Thức Trẻ

    TIN NỔI BẬT SOHA

      Công ty Cổ phần VCCorp

      © Copyright 2010 - 2020 – Công ty Cổ phần VCCorp

      Tầng 17,19,20,21 Toà nhà Center Building - Hapulico Complex,
      Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.
      Email: btv@soha.vn
      Giấy phép số 2411/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 31 tháng 07 năm 2015.
      Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Nguyễn Thế Tân

      Liên hệ quảng cáo:
      Hotline: 0942.86.11.33
      Email: giaitrixahoi@admicro.vn
      Hỗ trợ & CSKH:
      Tầng 20, tòa nhà Center Building, Hapulico Complex,
      số 1 Nguyễn Huy Tưởng, phường Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, Hà Nội.
      Tel: (84 24) 7307 7979
      Fax: (84 24) 7307 7980

      Chat với tư vấn viên