Kẻ cầm đầu từng bán thận lấy tiền chi tiêu cá nhân
Ngày 23/6, TAND TP Hà Nội xét xử sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Phạm Văn Hùng (SN 1983, ở Nam Sách, Hải Phòng) mức án 14 năm tù về tội "Mua bán bộ phận cơ thể người".
Cùng tội danh, các bị cáo Nguyễn Thị Hoa (SN 1989, ở Tiên Trang, Thanh Hóa) lĩnh 10 năm tù; Phạm Thị Ngọc Thúy (SN 1992, ở phường Bắc Nha Trang, Khánh Hòa) nhận 10 năm 6 tháng tù; Trần Ngọc Ba (SN 1990, ở phường Yên Bái, Lào Cai) lĩnh 10 năm 6 tháng tù; Phùng Thị Thảo (SN 1984, ở phường Bồ Đề, Hà Nội) lĩnh 10 năm 6 tháng tù; Lê Thanh Thành (SN 1998, ở Ngọc Thọ, Thanh Hóa) 9 năm tù; Nguyễn Thị Thu Ngân (SN 1991, ở Vị Tân, TP Cần Thơ) nhận án 7 năm tù.
Quá trình xét xử cho thấy, xuất phát từ việc cần tiền tiêu xài, bản thân đã từng bán thận nên Phạm Văn Hùng nắm rõ trình tự, thủ tục mua bán bộ phận cơ thể người dưới hình thức hiến tặng. Từ đó, Hùng nảy sinh ý định môi giới mua bán bộ phận cơ thể người để kiếm lợi.
Theo cáo buộc, việc môi giới mua bán thận cần có vốn để người bán thận làm xét nghiệm, làm phẫu thuật và cần thêm người hỗ trợ để tìm người có nhu cầu hiến, ghép thận, Hùng đã liên hệ với 6 đồng phạm còn lại để hỗ trợ, cùng thực hiện hành vi phạm tội.
Nhóm bị cáo thống nhất sử dụng các tài khoản mạng xã hội Facebook tham gia các hội, nhóm có nội dung liên quan đến mua, bán thận nhằm tìm kiếm người có nhu cầu mua và bán thận. Khi tìm được người có nhu cầu mua, bán thận, các đối tượng thông báo lại cho Hùng để kêu gọi góp vốn lo chi phí y tế, sinh hoạt cho người bán thận.
Bị cáo Hùng đứng ra phân công đưa người bán, người mua đi kiểm tra, đánh giá sức khỏe, thực hiện xét nghiệm các chỉ số y tế cần thiết phục vụ việc ghép tạng. Đồng thời, hướng dẫn các bên hợp thức hóa thủ tục bán thận dưới hình thức hiến tặng theo quy trình hiến nhân đạo.
Toàn bộ chi phí đi lại, ăn ở và chi phí xét nghiệm của người bán do Phạm Văn Hùng dùng quỹ chung do các đối tượng góp lại.
Các bị cáo tại phiên tòa.
Người phụ nữ khẳng định tự nguyện bán thận
Tính từ tháng 10/2024 - 9 /2025, nhóm của Hùng đã thực hiện môi giới thành công 6 ca mua bán thận.
Cụ thể, lần thứ 1 là ca ghép thận ngày 6/1/2025, giữa chị T. (người hiến) và anh C. (người ghép). Tháng 11/2024, chị T. cần tiền nên muốn bán thận và truy cập vào hội nhóm “mua bán thận” trên Facebook rồi được bị cáo Nguyễn Thị Hoa liên hệ thỏa thuận việc bán thận với giá 500 triệu đồng.
Tiếp đó, bị cáo Hoa thông báo cho nhóm Hùng về việc đã tìm được người bán thận và rủ cùng góp tiền thực hiện ca ghép thận trên. Khi đến Bệnh viện Quân đội 108, chị T. được nhóm bị cáo đưa đi đăng ký hiến thận và khám, xét nghiệm để lấy chỉ số kháng nguyên bạch cầu (HLA) để xác định độ tương thích hiến tạng.
Khám xong, chị T. được đưa về phòng trọ và nuôi ăn, ở để chờ bán thận. Đến tháng 12/2024, Hùng tìm được anh C. là bệnh nhân bị suy thận cần ghép thận. Hùng gửi ảnh chỉ số thận của chị T. qua Zalo cho anh C. và thỏa thuận số tiền mua thận là 970 triệu đồng.
Sau khi anh C. đồng ý, Hùng đưa chị T. đi gặp anh này tại bệnh viện, hai người thực hiện ghép thận vào ngày 6/1/2025. Người nhà anh C. đã chuyển cho Hùng 970 triệu đồng theo thỏa thuận. Số tiền trên Hùng trả cho chị T. 500 triệu; còn lại 470 triệu đồng nhóm chia nhau.
Khi vụ án được phát giác, công an đã ra quyết định trưng cầu giám định đối với chị T. để xác định tỷ lệ tổn hại sức khỏe và tiến hành dẫn giải chị đi giám định. Tuy nhiên, chị có đơn từ chối giám định tỷ lệ thương tật của bản thân, không chấp hành việc dẫn giải đi giám định của cơ quan điều tra vì cho rằng việc bán thận là hoàn toàn tự nguyện, không bị ai ép buộc và không đề nghị giám định.
Cơ quan điều tra do đó không có căn cứ xác định tỷ lệ tổn hại sức khỏe của chị T.
Ngoài vụ việc trên, nhóm bị cáo Hùng đã thực hiện 5 vụ môi giới mua bán thận khác. Cá nhân Hùng thực hiện đủ 6 vụ, thu lợi bất chính số tiền 1,9 tỷ đồng; bị cáo Phùng Thị Thảo thực hiện 5 vụ, hưởng lợi 372 triệu đồng; bị cáo Trần Ngọc Ba thực hiện 5 vụ, hưởng 339 triệu đồng, các bị cáo khác cũng hưởng lợi mỗi người vài trăm triệu.