Ngày tôi dắt Mai về ra mắt, cả họ nhà tôi ai cũng trầm trồ khen tôi tốt số. Mai là tiểu thư chính hiệu, bố mẹ làm kinh doanh giàu có, bản thân em lại xinh đẹp, ăn nói nhẹ nhàng, đi đứng lúc nào cũng có xe đưa xe đón. Thú thật, lúc yêu nhau tôi chỉ nghĩ cưới được vợ giàu là nở mày nở mặt, chứ chẳng nghĩ ngợi sâu xa về việc một cô gái chưa từng động tay vào việc nhà sẽ đối diện với cuộc sống làm dâu ở quê như thế nào (vì xác định cưới xong sẽ ở lại Hà Nội). Cho đến hôm nay, đúng một tháng sau đám cưới, dịp giỗ đầu của ông nội tôi chính là bài kiểm tra đầu tiên và cũng là bài khiến cả họ nhà tôi phải toát mồ hôi hột.
Vì là giỗ lớn, các cô các bác dưới quê đã tập trung từ 4 giờ sáng để mổ gà, đồ xôi, chuẩn bị làm mười mâm cỗ. Khác với các chị dâu khác vừa về đã lao vào bếp lụi cụi nhặt rau, rửa bát, Mai bước xuống xe với chiếc váy lụa trắng muốt, đôi giày cao gót hàng hiệu và gương mặt trang điểm kỹ càng. Thấy mọi người bận rộn, em cũng nhiệt tình vào bếp xin việc. Mẹ tôi ái ngại, chỉ dám đưa cho em rổ hành củ bảo bóc vỏ. Kết quả là chưa đầy năm phút sau, Mai vừa khóc ròng ròng vì cay mắt, vừa vô tình dùng con dao thái gọt luôn cả một nửa củ hành vứt vào thùng rác. Bác cả tôi đứng bên cạnh nhìn mà mặt nghệt ra, đành cười trừ bảo em lên nhà trên nghỉ ngơi.
Ảnh minh họa
Đỉnh điểm là đến giờ lên mâm cỗ cúng gia tiên. Để thể hiện lòng thành và sự đảm đang của dâu mới, Mai xung phong đảm nhận việc bày biện mâm cỗ cúng chính trên bàn thờ thượng. Mẹ tôi nghĩ việc này nhẹ nhàng nên gật đầu đồng ý. Khoảng 30 phút sau, khi bố tôi cùng các chú các bác trang nghiêm bước vào phòng thờ để chuẩn bị thắp hương thì tất cả bỗng chốc đứng hình, không khí đóng băng ngay lập tức. Trên chiếc mâm đồng cổ kính, Mai bày biện đầy đủ năm món ăn, nhưng toàn bộ đều là đồ em lén đặt ship từ một nhà hàng cao cấp trên phố mang về. Kinh khủng hơn, đồ ăn em cứ thế để nguyên trong hộp nhựa mica, thậm chí còn chưa bóc lớp màng bọc thực phẩm ra mà đã đặt chễm chệ lên ban thờ.
Bố tôi vốn là người nghiêm khắc, nhìn mâm cúng "công nghiệp" bọc nilon bóng loáng đặt trước di ảnh tổ tiên mà mặt ông đỏ gay, đập bàn đứng phắt dậy vì cho rằng dâu mới hỗn hào, khinh nhờn gia tiên. Mai lúc đó ngơ ngác không hiểu mình sai ở đâu, em bật khóc nức nở bảo ở nhà bố mẹ em bận toàn cúng kiếng kiểu này cho nhanh và sạch sẽ. Cả gian nhà thờ náo loạn, các cô các thím phải lao vào dọn dẹp, bày biện lại đồ ăn ra đĩa gốm trong sự ngượng ngùng tột cùng của tôi.
Ngày đầu tiên làm dâu của vợ tôi đã khép lại bằng một trận lôi đình của bố chồng và sự bàn tán ra vào của cả dòng họ dưới quê. Biết là vợ từ nhỏ sống trong nhung lụa, tư duy lối sống khác biệt, nhưng hành xử vụng về đến mức thiếu tôn kính thế này thực sự khiến tôi quá mệt mỏi và mất mặt. Theo mọi người, trong chuyện này là do vợ tôi quá tiểu thư, thiếu hiểu biết hay do gia đình tôi quá cổ hủ, khắt khe với dâu mới? Tôi nên dạy lại vợ từ những điều cơ bản nhất hay chấp nhận việc từ nay về sau không bao giờ đưa em về quê tham gia cúng giỗ nữa?