Điều này được chứng minh bằng một yêu cầu được công bố trên cổng thông tin của Chính phủ Mỹ SAM.gov.
Các nhà sản xuất quan tâm phải nộp bản mô tả chi tiết về năng lực, kinh nghiệm và phương pháp kỹ thuật của mình để bàn giao hàng năm 19.002 tên lửa với nhiều biến thể khác nhau.
Việc giao hàng dự kiến bắt đầu vào năm 2030, mặc dù giới lãnh đạo Quân đội Mỹ đang xem xét khả năng nhận được khối lượng đạn dược lớn như vậy sớm nhất là vào năm 2028.
Hiện nay nhà sản xuất dòng tên lửa GMLRS là Tập đoàn công nghiệp quốc phòng nổi tiếng Lockheed Martin. Tính đến tháng 8/2025, họ đã bàn giao tổng cộng hơn 75.000 quả đạn loại này. Trước đó, công ty đã tuyên bố ý định tăng năng lực hàng năm lên 14.000 tên lửa.
Đạn tên lửa dẫn đường GMLRS dành cho các tổ hợp M142 HIMARS và M270 MLRS.
Tên lửa GMLRS và GMLRS ER được sử dụng với các hệ thống pháo phản lực phóng loạt dẫn đường gồm M270 và M142 HIMARS.
Phiên bản cơ sở của tên lửa được phát triển trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh và hiện đang được sản xuất với các biến thể M30A2 và M31A2. Chúng được trang bị hệ thống dẫn đường vệ tinh và quán tính.
Phiên bản M30A2 tích hợp đầu đạn phân mảnh bằng vonfram. Nó được thiết kế để tấn công bộ binh và các phương tiện bọc thép hạng nhẹ ở tầm bắn lên đến 84km.
Biến thể M31A2 trang bị đầu đạn nổ mạnh nguyên khối để gây sát thương chính xác vào mục tiêu. Loại đạn này có thể sử dụng ở tầm bắn tối đa 84km.
Phiên bản GMLRS ER là loại có tầm bắn mở rộng với khả năng tấn công mục tiêu ở khoảng cách lên đến 150km. Tầm bắn được tăng cường nhờ động cơ lớn hơn, hình dạng thân mới và việc di dời các bề mặt điều khiển từ mũi ra đuôi.
Giống như phiên bản cơ sở, tên lửa tầm xa GMLRS ER có các biến thể mang đầu đạn nổ mạnh và đầu đạn bi vonfram, chúng sử dụng cơ chế định vị GPS kết hợp với hệ thống dẫn đường quán tính để bắn trúng mục tiêu.