Học sinh tiểu học tả Con chim, đọc xong cười chảy nước mắt!

Hiểu Đan |

Một bài văn nhỏ, vài dòng ngô nghê, nhưng lại gợi ra nhiều suy nghĩ.

Một bài văn học sinh lớp 3 với đề bài quen thuộc: Tả một con vật mà em yêu thích thu hút sự chú ý.

Nguyên văn bài làm như sau: "Em yêu nhất con chim. Con chim không có hình thù ra sao. Có 2 cánh, 4 chân, nhỏ cánh, to chân. Con chim thường đậu trên cành cây, con chim ăn sâu ở trên lá cây. Em có tình cảm và chăm sóc con chim".

Mẹ của em học sinh, người chia sẻ bài viết cũng cho biết đây chỉ là một khoảnh khắc cũ được chụp lại khi con đang học lớp 3.

Một con chim "có 2 cánh, 4 chân" rõ ràng là điều không tồn tại trong thực tế. Thế nhưng, chính sự hồn nhiên, vô tư ấy lại trở thành điểm gây cười. Dưới phần bình luận, nhiều phụ huynh không giấu nổi sự thích thú, cho rằng đây đúng là "tác phẩm để đời". Có người đùa rằng không biết em đang tả chim hay tả… một loài vật lai nào đó, thậm chí còn ví von "chim thành tinh" để diễn tả trí tưởng tượng vượt khuôn khổ của đứa trẻ.

Mẹ của em học sinh, người chia sẻ bài viết cũng cho biết đây chỉ là một khoảnh khắc cũ được chụp lại khi con đang học lớp 3. Bài văn không bị chấm điểm. Khi xem lại, chị thấy hài hước nên đăng tải, không ngờ lại nhận được sự quan tâm lớn đến vậy.

Câu chuyện khiến nhiều người nhớ lại những ngày đầu tập làm văn, khi việc miêu tả thế giới xung quanh không dựa hoàn toàn vào logic, mà nhiều khi là sự pha trộn giữa trí nhớ, cảm nhận và… tưởng tượng. Với người lớn, một con chim phải có hai cánh, hai chân, biết bay, biết hót. Nhưng với một đứa trẻ, con chim có thể là bất cứ điều gì em hình dung, miễn là nó gắn với trải nghiệm nào đó của em.

Có thể em từng nhìn thấy một con vật nào đó có bốn chân và vô tình ghép đặc điểm ấy vào con chim. Cũng có thể, trong đầu em, thế giới tự nhiên không bị ràng buộc bởi những quy chuẩn sinh học rõ ràng như người lớn vẫn nghĩ. Và chính ở điểm này, ta thấy được sự thú vị của tư duy trẻ nhỏ: chưa bị đóng khung, chưa sợ sai, và cũng chưa bị áp lực phải đúng.

Ở góc độ giáo dục, những bài làm như vậy đặt ra một câu hỏi: nên sửa sai đến đâu và giữ lại sự hồn nhiên đến mức nào? Nếu quá chú trọng vào việc chỉnh từng chi tiết đúng sai, có thể trẻ sẽ dần mất đi sự tự tin khi viết. Nhưng nếu hoàn toàn bỏ qua, trẻ cũng khó hình thành kiến thức nền tảng. Sự cân bằng giữa hai yếu tố này luôn là bài toán không dễ.

Một bài văn nhỏ, vài dòng ngô nghê, nhưng lại gợi ra nhiều suy nghĩ. Nó khiến người lớn bật cười, nhưng cũng khiến không ít người thích thú khi nhận ra rằng, đã từ lâu mình quên mất cảm giác được tưởng tượng một cách vô tư như thế. Và biết đâu, trong thế giới của đứa trẻ ấy, con chim "2 cánh, 4 chân" lại là một sinh vật hoàn toàn hợp lý.

Tags

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại