Tôi lấy chồng được 8năm, hai vợ chồng đều làm công ăn lương nên cuộc sống chỉ vừa đủ. Những năm đầu cưới, chúng tôi sống tằn tiện để dành tiền mua căn chung cư trên thành phố. Tôi bán hàng online thêm buổi tối, còn chồng chạy công trình liên tục để kiếm thêm thu nhập. Vì từng khổ sở vay nợ mua nhà nên tôi rất sợ cảnh thiếu trước hụt sau. Thế nhưng em gái chồng tôi lại hoàn toàn trái ngược. Em thích cuộc sống hào nhoáng, mê đồ hiệu và lúc nào cũng muốn bằng bạn bằng bè.
3 năm trước, vợ chồng em xây căn nhà đầu tiên hết gần hai tỷ đồng. Khi thiếu tiền hoàn thiện, em gọi điện khóc lóc nhờ anh trai giúp đỡ. Thương em, chồng tôi lén đưa 200 triệu tiền tiết kiệm của hai vợ chồng mà không hề hỏi ý kiến tôi. Tôi chỉ biết chuyện khi ngân hàng gọi nhắc khoản vay mua xe bị chậm thanh toán. Hôm đó tôi vừa sốc vừa tủi thân vì số tiền ấy là khoản tôi chắt chiu nhiều năm để phòng lúc con đau ốm. Nhưng nhìn chồng cúi đầu nói “anh không thể bỏ mặc em gái”, tôi lại nuốt hết bực tức vào lòng để giữ hòa khí gia đình.
Tôi nghĩ sau khi xây xong nhà, em chồng sẽ tập trung trả nợ. Không ngờ 3 năm trôi qua, khoản tiền vay vẫn bặt vô âm tín. Mỗi lần chồng tôi nhắc khéo, em lại than nào là làm ăn khó khăn, con nhỏ hay ốm, kinh tế chưa ổn định. Thế nhưng trên mạng xã hội, em liên tục đăng ảnh ăn uống sang chảnh, du lịch cuối tuần và khoe vừa đi xem ô tô mới. Đỉnh điểm là hôm cả nhà tụ họp, em hào hứng thông báo sắp mua chiếc xe hơn một tỷ đồng để “xứng với căn nhà đẹp”. Tôi nghe mà choáng váng, bởi số tiền nợ anh trai chị dâu chưa trả nổi một đồng.

(Ảnh minh họa)
Tối hôm sau, điện thoại chồng tôi rung liên tục. Anh cầm máy ra ban công nghe rất lâu. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi lặng lẽ đứng phía sau cửa. Tiếng em chồng nức nở vang lên: “Anh cho em vay thêm 300 triệu để đủ tiền lấy xe, giờ bỏ cọc thì mất hết”. Hôm sau, chồng tôi ngập ngừng nói muốn vay ngân hàng để giúp em lần nữa. Tôi chết lặng. Tôi hỏi anh có từng nghĩ đến hai đứa con không, nghĩ đến khoản nợ căn hộ mỗi tháng vẫn phải trả không. Nhưng anh lại cáu gắt bảo tôi sống quá tính toán với người thân.
Sau chuyện đó, gia đình bắt đầu căng thẳng. Mẹ chồng gọi điện trách tôi làm chị dâu mà không biết hỗ trợ em út. Em chồng thì bóng gió trên mạng xã hội rằng “người có tiền thường tiếc giúp đỡ người nhà”. Tôi đọc mà vừa uất vừa đau. Có tháng tiền học của con còn phải cân đo từng đồng, vậy mà trong mắt họ tôi lại thành người ích kỷ. Vợ chồng tôi liên tục cãi nhau. Có hôm chồng đập mạnh tay xuống bàn khiến con trai út sợ quá ôm chặt lấy tôi khóc thét.
Cao trào xảy ra đúng hôm em chồng lái ô tô mới về nhà ra mắt. Chiếc xe bóng loáng đỗ ngay trước sân, cả họ xúm lại khen ngợi. Nhưng chưa đầy nửa tiếng sau, hai người đàn ông bất ngờ tìm tới đòi tiền vì vợ chồng em còn nợ tiền vật liệu xây dựng suốt nhiều năm chưa thanh toán. Không khí đang vui bỗng im bặt.
Em chồng tái mặt kéo chồng vào trong, còn mẹ chồng quay sang trách tôi không chịu giúp nên em mới bị dồn ép như vậy. Tối hôm đó về nhà, tôi nhìn hai con ngủ mà nước mắt cứ chảy. Tôi không sợ nghèo, chỉ sợ cả đời mình phải gồng gánh cho những tham vọng không đáy của người khác, trong khi tương lai của chính con mình lại bị đem ra đánh đổi.
(Tâm sự của độc giả)