Học sinh lớp 1 kể "cách đây 30 năm mẹ là học sinh giỏi", đọc bí mật câu cuối mẹ rụng rời tay chân

HIểu Đan |

Bài văn của một học sinh lớp 1 với những dòng chữ còn non nớt, ngay ngắn trên trang vở ô ly bỗng trở thành “hiện tượng” khiến nhiều phụ huynh bật cười.

"Cách đây 30 năm mẹ em là học sinh giỏi. Lớn lên mẹ em là lớp trưởng, mẹ em thuộc tất cả bài trong sách tiếng Việt. Lớn lên em sẽ giống mẹ. Nếu không dạy được con em sẽ nhờ bà Thủy dạy hộ…". Bài văn của một học sinh lớp 1 với những dòng chữ còn non nớt, ngay ngắn trên trang vở ô ly bỗng trở thành “hiện tượng” khiến nhiều phụ huynh bật cười.

Chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng đủ khiến người đọc đi qua đủ cung bậc cảm xúc: từ mỉm cười vì tự hào thay cho người mẹ, đến bật cười thành tiếng ở câu kết “cú twist” đầy bất ngờ.

Cái đáng yêu của trẻ con nằm ở chỗ đó. Các em chưa biết “giữ ý”, chưa biết làm đẹp câu chữ, càng không có nhu cầu che giấu suy nghĩ. Nghĩ gì viết nấy, tin gì nói vậy. Trong thế giới của một đứa trẻ lớp 1, mẹ là người giỏi nhất, là học sinh giỏi cách đây 30 năm.

Nhưng đồng thời, chính đứa trẻ ấy cũng rất thực tế. Em hiểu rằng việc dạy con không hề dễ, có lẽ từ việc mỗi ngày được mẹ kèm học, nhắc bài. Và em đã âm thầm "lập kế hoạch tương lai": nếu mình không làm được, thì sẽ nhờ lại chính người giỏi nhất mà mình biết.

Không ít người thú nhận, đọc xong mà "rụng rời tay chân", bởi nỗi ám ảnh quen thuộc mang tên… dạy con học. Một người mẹ bình luận: "Mới dạy con thôi đã muốn ‘bỏ cuộc’, giờ tưởng tượng thêm cảnh dạy cả cháu chắc xin phép… trốn luôn". Người khác thì hài hước hơn: "Bà Thủy chưa kịp nghỉ hưu, cháu đã đặt lịch dạy kèm trước rồi".

Tuy vậy, nếu nhìn theo một cách nhẹ nhàng hơn, bài văn ấy lại mang đến một cảm giác rất ấm áp. Ít nhất, trong mắt đứa trẻ, mẹ vẫn là người giỏi nhất, đáng tin nhất. Niềm tự hào ấy không cần lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần vài dòng chữ nguệch ngoạc cũng đủ rõ ràng.

Và có lẽ điều quan trọng hơn cả, không nằm ở chuyện sau này ai sẽ dạy cháu, mà ở việc đứa trẻ đã lớn lên trong một môi trường mà ở đó, mẹ hiện diện đủ nhiều để trở thành hình mẫu. Trẻ con không tự nhiên mà nghĩ đến chuyện nhờ mẹ dạy, nếu như mỗi ngày, các em không thực sự được mẹ kèm cặp, hướng dẫn.

Những bài văn tiểu học, suy cho cùng, luôn có một sức hút rất riêng. Không cầu kỳ, không chuẩn mực, nhưng lại phản chiếu một cách chân thật thế giới của trẻ nhỏ, nơi mọi cảm xúc đều nguyên vẹn, mọi suy nghĩ đều thẳng thắn. Đọc để cười, nhưng cũng để hiểu rằng, đôi khi điều khiến người lớn chạm đến cảm xúc nhất lại chính là sự ngây ngô ấy.

Còn với "bà Thủy" trong câu chuyện này, có lẽ từ hôm nay sẽ phải chuẩn bị tinh thần sớm hơn một chút. Bởi đâu đó trong tương lai, rất có thể sẽ có thêm một "học trò đặc biệt, không chỉ là con mà còn là… cháu. Và hành trình dạy học ấy, xem ra vẫn còn dài lắm đấy.

Tags

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại