Tủi phận gái bán hoa thoi thóp những ngày cuối đời

trangnguyen
|

Người phụ nữ nằm co ro, quặt quẹo thoi thóp thở như cố gắng gượng thêm vài ngày để ngẫm nghĩ về kiếp người.

Trong căn phòng tối tăm nằm phía cuối cùng của dãy trọ công nhân gần Khu công nghiệp Bắc Thăng Long - Hà Nội bốc lên mùi ẩm thấp, tanh tưởi đến khó thở. Chỉ một giây phút ngắn ngủi, đủ để thở thôi cũng là điều vô cùng đáng quý, quý đến cay mắt, đắng lòng.

Vào “nghề” từ khi 16 tuổi

Mười sáu tuổi, một thiếu nữ vùng quê Hà Nam lần đầu lên Hà Nội với khát khao tìm được một cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Tay trắng giữa nơi phồn hoa đô hội, không người thân, không trình độ Hoa xin vào làm phụ bếp của một hàng ăn nhỏ trên phố Nguyễn Quý Đức.

Một năm trời tích cóp được một khoản tiền nho nhỏ làm vốn cô đánh liều thuê một cửa hàng làm nơi bán băng đĩa nhạc, truyện tranh thiếu nhi. Việc kinh doanh không suôn sẻ như suy nghĩ của cô gái 17 tuổi khi cô bắt đầu nếm trải sự thất bại, thua lỗ.

Không muốn trở về quê khi ra đi hơn một năm ròng lại về với tay trắng, Hoa quyết tâm bám Hà Nội thêm một thời gian để tìm lại những gì đã mất.

Hoa kể: "May mắn xin được vào làm chân chạy bàn ở một quán bia lớn có thương hiệu. Có người thấy em xinh đẹp, trẻ trung nên giới thiệu cho em vào làm phục vụ ở vũ trường.

Lần đầu tiên em nhìn thấy đồng đô la Mỹ nó như thế nào, em ao ước được cầm bỏ vào túi mình nhưng muốn có được nó thì em phải xin vào bộ phận khác. Có cơ hội em nhờ người quen nói chuyện nhờ vả quản lý thế rồi em được điều làm vũ nữ và tiếp khách VIP".

Lúc ấy, cô là một vũ nữ khá đẹp và rất "ăn khách", nói đúng hơn đó là thời điểm cô đang thăng hoa trong nghề của một gái vũ trường chuyên nghiệp.

Nhưng không lâu sau Hoa bị đuổi khỏi vũ trường vì không biết điều với má mì. Ngay sau đó Hoa đã “đầu quân” cho một quán karaoke kiêm hoạt động mại dâm núp bóng.

Nhờ có kinh nghiệm nhiều năm trong vũ trường, Hoa đã quá thành thạo trong việc rút tiền từ túi đàn ông nên từ khi có cô, quán trở nên nhộn nhịp.

Nhưng rồi một hôm, mụ chủ quán lồng lộn phát hiện ra Hoa “phục vụ” cả tên bồ của mụ. Hậu quả là thiếu nữ bị bọn đàn em “tẩn” cho 1 trận rồi đuổi ra đường.

Gã bồ cũng tỏ mặt anh hùng khi không đành lòng thấy người tình lang thang nên quyết định rũ áo đi theo. Đôi tình nhân, một cave và một tên nghiện nặng bắt đầu chung chạ rồi tối tối lại đèo nhau lên cầu Thăng Long cho người tình “đi khách”.

Vũng bùn nhem nhuốc

Ra đứng đường vẫy khách là giai đoạn tồi tệ nhất của gái bán hoa. Người ta gọi là hàng quá đát và mang trên người vô số mầm bệnh chết người.

Ở với nhau 2 năm thì Hoa cũng nghiện, thế là gánh nặng lại đè lên cái thân người dường như chẳng ra người ấy. Hai năm tiếp theo gã chồng hờ của cô bệnh tật liên miên, người lở loét rồi chết ngoài xó chợ được người ta mang xác đi đâu cô không biết.

Cô đã nghỉ mấy ngày liền vì nghĩ ngợi và lo sợ mình cũng dính Ết như gã thì chả mấy chốc cũng chết.

Biết thế, nhưng cô đã bị trượt xuống tận chân dốc không tài nào phanh lại được. Cơn đói thuốc quằn quại lại như thúc giục đôi chân cô ra đường đứng nhưng chẳng có ma nào thèm hỏi.

Cô biết cái chết của mình đang cận kề bởi có lúc chính khách mua dâm phải bỏ chạy mất dép khi mảnh vải trên người cô tuột xuống gót chân.

Ngay cả Hoa cũng hoảng sợ vì những vết lở loét ngày một lớn khiến cô trát cả hộp phấn to cũng không ngăn được cái chất vàng vàng, nhớt nhớt rỉ ra tanh nồng. Chỉ có những gã đi mua dâm ít tiền và bị ma men dẫn lối thì mới bập vào cô.

Trong cái đêm thăng hoa của 4 vị khách bình dân, Hoa biết và khẳng định có người đã nhiễm căn bệnh thế kỷ từ cô. Biết thời gian với mình không còn dài nên Hoa đã "cày" một cách "cật lực" để gom tiền bất chấp căn bệnh trong người đã đến giai đoạn cuối.

Không đường quay về

Gần 5 năm sống vật vờ "bán thân nuôi miệng" cô không để ra một đồng nào gửi về quê, đến những giây phút cuối cùng này cô đang sống nhờ sự hào phóng của các "đồng nghiệp".

"Em biết chúng nó cũng chẳng sung sướng gì. Một đứa sống cùng phòng với em nó cũng có hoàn cảnh tương tự, trước đây em giúp nó giờ mình bệnh tật không làm gì được thì nó giúp lại".

Hơn lúc nào hết cô nghĩ nhiều đến cái chết, có lẽ cũng chết ngoài xó chợ hay nơi nào đó mà không ai thèm quan tâm. Hoa đột nhiên ngâm nga bằng cái giọng chua xót: "Sống làm vợ khắp người ta, hại thay thác xuống làm ma không chồng".

Khi gợi ý Hoa về quê nhưng cô gạt đi và khóc: “Nếu có đường về thì em đã quay về từ khi bị đuổi ra khỏi vũ trường chứ không để bây giờ mới nghĩ đến”.

Thời gian cô ra đứng đường đã có người ở quê biết cô và đánh tiếng đến gia đình, cha mẹ cô đã sống trong nỗi ê chề, nhục nhã với dân làng, con đường về quê của cô bị bịt kín từ lúc ấy. Giá như ngày đấy…, hai từ "giá như" sao mà khó kêu lên được thành lời trong lúc này.

Hoa dần lả người xuống góc giường và lời chào khách không thoát ra khỏi cuống họng. Cơn mưa chiều rả rích, con đường ra khỏi khu nhà trọ cứ sâu hun hút, tôi rảo bước thật nhanh, thật gấp để không còn nghe được tiếng thở khò khè của Hoa trong cơn đau quằn quại.

(Tên nhân vật đã được thay đổi)

google Thêm SOHA trên Google Chọn SOHA làm nguồn ưu tiên trên Google Search. Xem hướng dẫn.
Tags

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại