Kiệt sức ở thành phố, vợ tôi vẫn không chịu về quê vì ghét mẹ chồng

Quang Thiện |

Ở nhà ổ chuột, tằn tiện và làm việc kiệt sức vẫn nghèo nhưng vợ tôi luôn gạt phắt ý định về quê, bảo thà khổ mà tự do còn hơn phải nhìn sắc mặt mẹ chồng mà sống.

Tiếng còi xe inh ỏi dội vào ô cửa kính mờ mịt bụi đường của căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông. Tôi nhìn đồng hồ, đã quá 20h nhưng vợ vẫn chưa về. Hai bố con hâm nóng bát thịt kho với đĩa rau muống luộc và mấy miếng đậu rán cho bữa tối.

Mùi ẩm mốc của mảng tường bong tróc quyện với mùi dầu mỡ từ dãy hành lang vọng vào khiến lồng ngực tôi nặng trĩu. Đây là năm thứ 8 gia đình bám trụ ở thành phố, và cũng là năm thứ 8 "sống mòn" đúng nghĩa giữa đô thị phồn hoa.

Tôi vốn là kỹ sư xây dựng, nhưng sau vài lần công ty nợ lương rồi phá sản, giờ đây tôi chấp nhận làm đủ thứ việc từ giám sát công trình nhỏ đến chạy xe công nghệ vào ban đêm. Vợ tôi làm kế toán cho một cửa hàng nội thất với mức lương chỉ đủ trang trải tiền thuê nhà và tiền học cho con.

Tổng thu nhập của hai vợ chồng cộng lại, sau khi trừ đi mọi chi phí sinh hoạt đắt đỏ, chẳng còn dư lại bao nhiêu. Có những tháng con ốm, tiền thuốc thang, viện phí ập đến, hai vợ chồng phải nhìn nhau thở dài. Gia đình cũng không có dự định sinh thêm con vì cái nghèo mãi đeo bám.

Vợ tôi chấp nhận sống khổ ở thành phố còn hơn về quê với mẹ chồng. (Ảnh minh họa: AI)

Tôi đã nhiều lần đề nghị vợ về quê. Ở quê, bố mẹ tôi có mảnh đất rộng, ngôi nhà hai tầng khang trang vừa mới sửa xong năm ngoái. Bố tôi đã hứa sẽ cho tôi vào làm ở xưởng gỗ của anh trai ruột, còn vợ có thể mở một tiệm tạp hóa nhỏ ngay cửa nhà.

Cuộc sống ở đó sẽ thong dong, không khói bụi, không áp lực tiền nhà, và quan trọng nhất là con cái có không gian để chạy nhảy. Thế nhưng, mỗi khi tôi vừa nhắc đến hai chữ "về quê" , khuôn mặt vợ đanh lại, cương quyết không chịu.

Vợ bảo thà bám trụ ở thành phố sống nghèo khổ còn hơn phải đối diện với mẹ chồng mỗi ngày. Mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu nhà tôi không phải là những trận cãi vã nảy lửa, mà từ những lần ở quê cùng nhau chỉ vài ngày ngắn ngủi.

Ngay từ ngày đầu về làm dâu, vợ không thể hòa nhập với lối sống khắt khe và hay xét nét của mẹ tôi. Mẹ tôi là người phụ nữ truyền thống, tảo tần nhưng lại có tính kiểm soát cao. Các dịp Tết, bà thường xuyên phàn nàn về cách vợ nấu ăn, tiêu tiền, thậm chí là cách buộc tóc. Những lời ra tiếng vào của mẹ, dù đôi khi chỉ là bâng quơ, lại như khiến xích mích của cả hai ngày càng lớn.

Tôi nhớ nhất cái Tết vừa, khi cả nhà đang quây quần gói bánh chưng. Chỉ vì vợ gói cái bánh không được vuông vắn, mẹ tôi đã chép miệng nói trước mặt bao nhiêu người họ hàng rằng con gái bây giờ chỉ giỏi son phấn chứ chẳng biết làm lụng gì.

Suốt 5 ngày Tết, cô ấy không nói với tôi một lời nào. Mỗi lần nhắc đến việc về quê sinh sống lâu dài, vợ lại sợ cái không khí ngột ngạt của sự phán xét, sợ cảm giác phải đi thưa về gửi trong ngôi nhà chẳng phải mình làm chủ.

Có một đêm, tôi cũng thủ thỉ với vợ chuyện bỏ phố về quê. Cô ấy ngồi phắt dậy hỏi tôi có biết cảm giác mỗi sáng thức dậy đều phải lo xem hôm nay mẹ chồng sẽ khó chịu vì điều gì không. Vợ nói ở thành phố tuy chuyện mưu sinh rất nghiệt ngã, làm lụng kiệt sức vẫn chỉ đủ ăn nhưng ít nhất ở đây được tự do, không phải nhìn sắc mặt ai mà sống.

Tôi thương vợ vì những ức chế, tổn thương cô ấy đã gánh chịu, nhưng cũng giận vì sự cố chấp ấy đang đẩy cả gia đình vào ngõ cụt. Cả hai sắp bước vào tuổi trung niên, chẳng bao lâu nữa sức khỏe, sức bền và khả năng chịu áp lực, kham khổ sẽ kém đi, con trẻ thì ngày một lớn, cần có không gian sống tốt hơn căn phòng trọ chật chội. Ở quê, cuộc sống sẽ đỡ hơn rất nhiều. Mẹ tôi dù có khắt khe nhưng bà cũng là người thương con cháu.

Tuy nhiên, vợ bảo tôi nghĩ vậy vì tôi không phải là đối tượng chịu đựng sự kiểm soát, soi mói thiếu thiện ý của bà nội, rằng nếu tôi mà ở vị trí của cô ấy thì không chịu nổi một ngày, vì vậy đừng có nói đi nói lại chuyện về quê sống làm gì nếu không mua được nhà ở riêng hẳn ra.

Thế là câu chuyện cứ bế tắc hết tháng này sang năm khác. Mỗi lần mẹ gọi điện lên hỏi bao giờ chuyển hẳn về, tôi lại phải nói dối rằng công việc đang tốt, cần thêm thời gian cố gắng.

Là người đàn ông có trách nhiệm lo cho tương lai của gia đình, tôi đang không biết phải làm sao khi năng lực có hạn mà con đường sáng nhất lại không được vợ ủng hộ. Tôi không biết mình còn có thể trụ vững được bao lâu nữa trước khi sự kiệt quệ chiếm lấy toàn bộ tâm trí. Có cách nào để thuyết phục vợ tôi không, mong anh chị tư vấn giúp?

Tags

Đường dây nóng: 0943 113 999

Soha
Báo lỗi cho Soha

*Vui lòng nhập đủ thông tin email hoặc số điện thoại