Không phải công sở, cũng chẳng phải những cuộc họp căng thẳng, đôi khi chính những nơi tưởng chừng rất “bình thường” như siêu thị lại là chỗ để một người bộc lộ rõ nhất cách họ cư xử.
Một nhân viên siêu thị với hơn 30 năm đứng quầy từng nói rằng, không nhớ ai chi nhiều tiền, cũng chẳng quan tâm ai ăn mặc ra sao. Điều đọng lại sau hàng nghìn lượt khách mỗi ngày lại là cảm giác: Người này khiến mình dễ chịu, người kia thì không.
Và sau từng ấy năm, nhiều người nhận ra một điều khá đơn giản. EQ của một người không nằm ở tiền bạc, mà lộ ra từ những hành động rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Đầu tiên là cách họ giao tiếp với nhân viên.
Đây gần như là “phép thử nhanh” nhất. Có những người nói chuyện với bạn đi cùng thì nhẹ nhàng nhưng khi quay sang nhân viên lại đổi giọng, ngắn gọn, thậm chí có phần khó chịu. Ngược lại, cũng có những người luôn giữ một thái độ ổn định, từ cách hỏi, cách nhờ hỗ trợ cho đến khi có vấn đề phát sinh. Họ không cần phải quá thân thiện nhưng luôn đủ lịch sự để người đối diện cảm thấy được tôn trọng. Sự khác biệt nằm ở chỗ họ hiểu rằng phía bên kia không phải là “dịch vụ”, mà là một con người đang làm việc.
Nếu để ý kỹ hơn, khu vực quầy thanh toán còn là nơi dễ nhìn thấy EQ của một người qua cách họ chờ đợi.
Không ít trường hợp chỉ cần hàng dài hơn một chút là bắt đầu sốt ruột: thở dài, nhìn đồng hồ liên tục, thậm chí tìm cách chen lên nếu thấy có khe hở. Nhưng cũng có những người rất bình tĩnh, chấp nhận việc phải chờ và giữ nguyên sự thoải mái của mình. Họ không cố tạo áp lực lên nhân viên hay những người phía trước. Thực ra, không ai thích chờ đợi, nhưng cách mỗi người phản ứng với việc đó lại nói lên khá nhiều về khả năng kiểm soát cảm xúc.
Ảnh minh hoạ
Một tình huống khác tưởng nhỏ nhưng lại dễ “lộ bài” là khi có sự cố xảy ra .
Máy quẹt thẻ chậm, sản phẩm bị tính nhầm, hoặc đơn giản là phải quay lại lấy món đồ đã quên,... tất cả đều là những chuyện rất thường xuyên trong siêu thị. Có người phản ứng ngay lập tức bằng sự khó chịu, coi đó như lỗi không thể chấp nhận. Nhưng cũng có người chọn cách phối hợp để giải quyết, thậm chí chủ động giảm căng thẳng bằng một câu nói nhẹ nhàng. Điểm chung của những người này không phải là họ gặp ít rắc rối hơn, mà là họ không để rắc rối kéo cảm xúc của mình đi quá xa.
Không dừng lại ở giao tiếp, EQ còn thể hiện ở cách một người sử dụng không gian chung .
Những hành động như để xe đẩy chắn lối, đứng lâu ở một vị trí mà không để ý xung quanh, hay cầm sản phẩm lên rồi đặt lại sai chỗ nghe qua thì rất nhỏ, nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến trải nghiệm của người khác. Có người không nhận ra, hoặc không thấy đó là vấn đề. Nhưng cũng có người luôn chủ động điều chỉnh: đẩy xe gọn sang một bên, nhường lối khi thấy đông, hoặc trả lại đồ đúng vị trí. Đây là kiểu tinh tế không cần ai nhắc, nhưng ai xung quanh cũng cảm nhận được.
Cuối cùng, điều đọng lại nhiều nhất lại nằm ở cách một người kết thúc một tương tác .
Sau khi thanh toán xong, có người rời đi ngay, không để lại bất kỳ phản hồi nào. Điều đó không sai, nhưng cũng không tạo ra kết nối. Trong khi đó, chỉ một cái gật đầu, một câu “cảm ơn” hay đơn giản là ánh mắt thân thiện cũng đủ khiến người đối diện cảm thấy công việc của mình nhẹ nhàng hơn. Sau hàng chục năm làm việc, chính những khoảnh khắc ngắn như vậy lại là thứ khiến nhân viên nhớ lâu nhất.
Ảnh minh hoạ
Điểm thú vị là tất cả những hành động này đều không liên quan đến việc bạn mua bao nhiêu tiền, dùng thẻ hay tiền mặt, hay bạn ăn mặc như thế nào. Chúng diễn ra rất nhanh, rất tự nhiên và thường không ai để ý quá nhiều, trừ những người quan sát chúng mỗi ngày.
Nhiều người nghĩ EQ là một khái niệm khá “to”, gắn với giao tiếp chuyên nghiệp hay các tình huống phức tạp. Nhưng thực tế, nó lại xuất hiện rõ nhất ở những nơi không ai chấm điểm. Và có lẽ điều đáng nói nhất là bạn không cần cố gắng để thể hiện EQ trong những khoảnh khắc đó. Chính cách phản ứng theo bản năng mới là thứ phản ánh rõ nhất bạn là người như thế nào.