Luật nhân quả Luật nhân quả

Hại người để mong đổi đời, chàng trai chưa kịp "hưởng thụ" đã lập tức phải chịu báo ứng

Trần Quỳnh |

Hại người để mong đổi đời, chàng trai chưa kịp "hưởng thụ" đã lập tức phải chịu báo ứng
Hại người để mong đổi đời, chàng trai chưa kịp "hưởng thụ" đã lập tức phải chịu báo ứng
Tranh minh họa

Cái giá mà chàng trai trẻ phải trả là hoàn toàn xứng đáng cho những gì anh ta đã gây ra.

Trong một thôn làng nọ, có người thanh niên trẻ tuổi nhưng nổi tiếng chăm chỉ, chịu khó, mọi người cũng vì vậy mà thường tin anh nhất định sẽ có tiền đồ.

Thực tế, người trẻ tuổi này trong lòng luôn chất chứa không ít những nỗi uất hận, oán thán. Mỗi khi thấy các thanh niên có gia cảnh khá giả nhìn mình bằng ánh mặt dò xét, anh đều oán trách ông trời đã bất công vì không cho người chăm chỉ như mình một khởi đầu tốt hơn.

Trong suy nghĩ của người đàn ông trẻ tuổi ấy, dù mọi người luôn khen anh có tiền đồ, thế nhưng anh vẫn nghĩ rằng dù mình có cố gắng chăm chỉ cả đời thì vẫn chỉ là tầng lớp thấp cổ bé họng trong xã hội, giống như vô số những hòn đá nhỏ vô danh trên đường mà ai cũng có thể tùy tiện đá đi.

Trải qua thời gian, những nỗi uất hận và sân si đó dần trở thành chấp niệm ăn sâu vào trí óc của người thanh niên trẻ tuổi. Anh luôn tự nhủ, chỉ cần có một cơ hội đổi đời, dù có phải trả giá đắt tới đâu và dùng thủ đoạn nào thì cũng nhất định phải nắm chắc lấy nó.

Hại người để mong đổi đời, chàng trai chưa kịp hưởng thụ đã lập tức phải chịu báo ứng - Ảnh 1.

Hình minh họa.

Đến một ngày nọ, có vị quan trong làng sai anh đi kéo xe đưa mình tới ngôi làng bên cạnh. Không ngờ trên đường đi, mây đen từ đâu bỗng nhiên kéo tới, mưa gió nổi lên ầm ầm.

Người trẻ tuổi vất vả đội mưa kéo xe, còn vị quan ngồi phía sau dần trở nên sốt ruột, ống quần xắn cao, áo cũng đã vén lên qua rốn, để lộ ra một đai đầy vàng thắt kín ở trong bụng.

Thấy số vàng ấy, người thanh niên trẻ không khỏi nảy ra một ý tưởng xấu xa. Anh thầm nghĩ chuyến đi hôm nay của mình vốn chẳng có ai biết, nếu vị quan này gặp nạn và mất mạng trên núi trong ngày mưa gió thì cũng chẳng người nào có bằng chứng để nghi ngờ mình cả.

Huống chi, chiếc đai đầy vàng mà vị quan kia giấu ở trong bụng cũng đủ để anh mua tới mấy mảnh đất tốt để trồng trọt, cấy cày. Có đất đai lại sẵn tính chăm chỉ, anh nhất định sẽ sẽ nhanh chóng phất lên, sống một cuộc sống khá giả, sung túc.

Những toan tính bất nhân ấy nhanh chóng nảy nở trong tâm trí chàng trai trẻ. Cùng với vô số oán hận và sân si đã tích lũy từ trước đó, người thanh niên ấy đã quyết định làm ra một việc khó ai có thể ngờ được.

Khi đi tới một con đèo, anh đã vờ như mình bị trượt chân, khiến cho cả chiếc xe nhanh chóng mất phương hướng và lao như bay xuống một khe vách không quá sâu ở gần đó.

Thấy ý định đã thành, anh thanh niên liền vội vàng trèo xuống dưới khe vách. Chiếc xe kéo ban nãy giờ đây đã thành một đống đổ nát, còn vị quan kia thì đang nằm trong vũng máu, hấp hối kêu cứu.

Sau một khoảnh khắc đắn đo ngắn ngủi, anh thanh niên đã lấy chiếc đai vàng dắt trong bụng của vị quan rồi bỏ lại người còn nằm thoi thóp ở đó và quay trở về thôn làng.

Hại người để mong đổi đời, chàng trai chưa kịp hưởng thụ đã lập tức phải chịu báo ứng - Ảnh 2.

Hình minh họa.

Trên đường trở về, anh tình cờ gặp một vị hòa thượng đang đi khất thực. Vị hòa thượng ấy hỏi anh có muốn bố thí chút của nải làm phúc hay không.

Nghe thấy câu hỏi ấy, người thanh niên bất giác nắm chặt lấy chiếc tay nải có đựng đai vàng. Nội tâm của anh không khỏi do dự, thế nhưng nghĩ rằng đôi tay đã dính máu của mình dù có làm phước cũng không được thần phật dung thứ, vì vậy liền lập tức xua tay và nói:

"Không có không có! Chỗ vàng này của tôi không thể cho ông chút nào được đâu".

Vừa nói xong đã nhận ra mình thất thố, chàng thanh niên chỉ còn nước im bặt. Vị hòa thượng nghe được giọng điệu hấp tấp của anh, chỉ mỉm cười và nói:

"Thí chủ không bố thí cũng không sao! Thế nhưng xin hãy nghe bần tăng nói một câu: Chớ coi nhẹ việc nhỏ mà làm ác. Bởi những việc ác ấy tích tụ lại sẽ tạo thành tội lớn".

Người thanh niên vừa nghe xong câu đó, lại nhìn đến đôi tay vẫn còn vương vệt máu ấm, liền tỏ ra hoảng loạn: "Không cần ông nhiều chuyện!".

Nói xong câu ấy, anh lập tức trở về thôn làng.

Nào ngờ khi về tới nơi, người bạn chí thân trước đó đã biết anh đi hộ tống quan sang làng bên, vừa nhìn thấy vẻ mặt lấm lét của bạn mình thì đã cười nói:

"Chắc cậu vớ được món hời nào rồi phải không? Phát tài nhớ mời anh em một bữa nhé!".

Chàng trai trẻ kia liền "có tật giật mình", không khỏi hoảng sợ mà thầm nghĩ: "Nếu bạn ta đã biết việc ta đi kéo xe cho quan mà đi bép xép với người khác thì ta quả thật xong đời".

Nghĩ đến chiếc đai vàng trong tay và tương lai no ấm đang chờ mình phía trước, người thanh niên rất nhanh đã vạch ra một kế hoạch bất nhân khác, bèn tỏ ra hào hứng và nói:

"Được chứ! Có gì đâu! Thế nhưng chuyện này tuyệt đối không được để người khác biết. Nếu anh làm được thì tối nay đến nhà tôi, tôi đã anh một bữa".

Tối hôm đó, người bạn chí thân ấy quả thực được chàng thanh niên trẻ chiêu đãi một bữa ra trò. Thế nhưng người ấy chẳng hề hay biết chén rượu mà bạn thân rót cho mình lại có chứa kịch độc.

Kể từ sau cái chết của người bạn thân, bí mật của chàng thanh niên đã chẳng còn một ai biết chân tướng. Thế nhưng liên tục mấy ngày sau đó, anh chẳng có lấy một giấc ngủ yên lành, bên tai lúc nào cũng vang vang lời cảnh báo của vị hòa thượng nọ:

"Chớ coi nhẹ việc nhỏ mà làm ác. Bởi những việc ác ấy khi tích tụ lại sẽ tạo thành tội lớn".

Tiếp đó mấy ngày, chẳng có ai tới tìm anh để hỏi về tung tích của vị quan xấu số, còn cái chết của người bạn thân dường như cũng không có lấy nửa điểm nghi ngờ.

Về phần chàng trai trẻ, dù có được số vàng lớn trong tay, thế nhưng vì sợ bị người khác nắm thóp nên chẳng dám tiêu lấy một đồng. Vào lúc đó, cuối cùng anh ta cũng đã hiểu rằng chiếc đai vàng ấy vốn không phải là thứ mà mình nên tham cầu.

Cứ như vậy, người trẻ tuổi này liên tiếp đi lễ bái khắp nơi nhưng vẫn chẳng có lấy một giấc ngủ an ổn.

Đêm đêm trằn trọc, ngày lại làm lụng vất vả, chàng trai đó không lâu sau đã qua đời trong lao lực và u sầu mà thậm chí còn chưa kịp "hưởng thụ" có được từ những việc làm bất lương của mình.

Hại người để mong đổi đời, chàng trai chưa kịp hưởng thụ đã lập tức phải chịu báo ứng - Ảnh 4.

Hình minh họa.

Lời bình

Hầu hết các ác nghiệp của chúng sinh trong thế gian thường bắt nguồn từ những việc nhỏ nhặt. Thế nhưng ít ai có thể nhận ra rằng, những việc làm ấy sau này sẽ tích tụ trở thành đại ác vô lượng và khiến họ phải nhận nghiệp báo.

Thực tế, ngay ở thời khắc ý thức được việc mình làm là điều xấu, người ta đã phải nhận quả báo đến từ chính sự áy náy, ăn năn, lo sợ xuất phát từ lương tâm của chính mình. 

Luật nhân quả vốn không bỏ sót một ai, và cũng bởi nhân quả thường đến muộn, nên nhiều người vốn lầm tưởng rằng không có báo ứng.

*Dịch từ báo nước ngoài.

theo Trí Thức Trẻ

Đọc thêm về:

    Đọc tin nhanh nhất, xem tin mới nhất tại Soha.Bạn đọc có thể báo tin, gửi bài viết, clip, ảnh về email thegioi@ttvn.vn để nhận nhuận bút cao trong vòng 24h. Đường dây nóng: 0943 113 999

    Soha
    Trí Thức Trẻ

    TIN NỔI BẬT SOHA

      Công ty Cổ phần VCCorp

      © Copyright 2010 - 2019 – Công ty Cổ phần VCCorp

      Tầng 17,19,20,21 Toà nhà Center Building - Hapulico Complex,
      Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.
      Email: btv@soha.vn
      Giấy phép số 2411/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 31 tháng 07 năm 2015.
      Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Nguyễn Thế Tân

      Liên hệ quảng cáo:
      Hotline: 0942.86.11.33
      Email: giaitrixahoi@admicro.vn
      Hỗ trợ & CSKH:
      Tầng 20, tòa nhà Center Building, Hapulico Complex,
      số 1 Nguyễn Huy Tưởng, phường Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, Hà Nội.
      Tel: (84 24) 7307 7979
      Fax: (84 24) 7307 7980