Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: "Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi..."

Thanh An |
Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: "Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi..."
Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: "Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi..."
Ảnh nguồn: QĐND Online | TK: Bạch Quả

"Ngưỡng mộ Đại tá Hoàng Xuân Vinh, mơ ước trở thành pháo thủ giỏi, được thi đấu Olympic", đó là những thông tin mà người lính này giới thiệu về mình.

Trải qua quá trình huấn luyện, kiểm tra, tuyển chọn và sàng lọc rất khắt khe, Trung úy Trần Văn Dũng đã được lựa chọn trở thành xạ thủ súng máy 14ly5 thi đấu trên chiến hạm 016-Quang Trung trong nội dung bắn maket thủy lôi trôi. Dũng đã cùng đội tuyển Hải quân Việt Nam thi đấu tốt, vượt Trung Quốc xếp hạng Nhì tại bộ môn Cúp biển, Army Games 2021 và chỉ đứng sau đội tuyển nước chủ nhà Liên bang Nga.

"Súng đạn tôi không sợ nhưng nói chuyện thì hơi kém", người thủ thủy nhắn tin với tôi như vậy để bắt đầu chuỗi tin nhắn phỏng vấn sau những giờ làm việc trên tàu 016-Trần Hưng Đạo ở quân cảng Vladivostok - Liên Bang Nga.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 1.

Thanh An: Xin chào Dũng, đã có rất nhiều người nói về làn đạn thẳng và đẹp trong bài thi vừa rồi của bạn. Còn tôi lại quan tâm bạn đánh giá như thế nào về lần bắn này của mình? 

Trung úy Trần Văn Dũng: Khi huấn luyện ở Việt Nam, chúng tôi thường bắn mục tiêu cự ly xa cỡ từ 300 - 400m. Đến khi sang Nga, bài thi thay đổi một chút nên cự ly rơi vào khoảng hơn 200m. Yêu cầu đưa ra là tiêu diệt mục tiêu trong lúc tàu di chuyển nên không thể nói chính xác từng mét được.

Trong quá trình thi đấu, nhận được hiệu lệnh của Thuyền trưởng và trưởng ngành thì pháo thủ phải chủ động chọn đường ngắm và thời cơ. Bắn mục tiêu maket thủy lôi trôi trên biển khác với trên bờ, phụ thuộc khá nhiều vào điều kiện sóng gió lúc ấy. Thí dụ, tàu mình đang di chuyển, trưởng ngành hô bắn thì pháo thủ phải căn với vận tốc đó, mình chọn hướng bắn đón làm sao để khi viên đạn găm đến cũng là lúc mục tiêu bị sóng gió đẩy vào đúng chỗ đạn rơi.

Hôm đó, chính xác là tôi đã chọn bắn đón mục tiêu của mình như vậy.

Kết quả như chị biết, tôi bắn tốt. Đường đạn thẳng đấy tuy nhiên do một số vấn đề kỹ thuật nên chưa thể hài lòng hết sức. Thực tế tôi tự tin còn có thể làm tốt hơn vậy nhiều.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 2.

Thanh An: Tự tin như vậy nhưng đã lần nào bạn bắn trượt chưa?

Trung úy Trần Văn Dũng: Nghề pháo thủ tôi thấy trượt nhiều hơn chứ có trúng mấy đâu.

Thanh An: Thật vậy ư? Tôi muốn làm rõ một chút, trúng nhiều hơn hay trượt nhiều hơn?

Trung úy Trần Văn Dũng: Phải bắn trượt thì mình mới rút kinh nghiệm để bắn tiếp các loạt sau cho trúng. Chứ cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có ở trên tivi.

Ngay như đợt thi này, thời gian đầu huấn luyện trong nước, bản thân tôi có những pha bắn chưa tốt. Từ đó mình mới phải suy nghĩ, phân tích và tìm ra nguyên nhân. Thực tế ban đầu mình chưa lường hết điều kiện sóng gió tác động lên mục tiêu, tác động lên thân tàu và đường đạn... Ở những lần sau, mình phải có ý thức làm quen với địa hình, với điều kiện khí hậu, với mục tiêu... Rồi quá trình bắn phải lựa chọn kỹ thuật, kỹ năng thậm chí cả kỹ xảo hiệu chỉnh đạn cho phù hợp với từng mục tiêu... Nhờ biết mình đã sai ở đâu và vượt được qua cái sai đó cho nên sau mỗi đợt huấn luyện, lính pháo chúng tôi tự tin vượt lên chính mình hẳn.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 3.

Tuy nhiên, bắn trượt chỉ có thể là chuyện bình thường đối với pháo thủ trong tập luyện. Khi đã thi đấu thì hoàn toàn khác, mọi sai sót tuyệt đối không được có. Lúc này chỉ được phép thực hiện kỹ năng tốt và tốt nhất thôi.

Thanh An:  Đến bây giờ Dũng tự tin nhất ở cự ly nào?

Trung úy Trần Văn Dũng: Giờ cự ly nào thủ trưởng giao tôi cũng tự tin hết. Từ 200m, 300m, 500m mà cả hàng km cũng tự tin. Nói chung vũ khí đã giao, huấn luyện đã qua đương nhiên cự ly nào mình cũng phải bắn được.

Không phải tự tin đến mức tự mãn nhưng rõ ràng, muốn hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao thì tự tin vào chính mình là yếu tố đầu tiên người lính cần có. Và với một pháo thủ thì luôn phải rèn luyện sao cho mình có thể tiêu diệt được mọi mục tiêu ở mọi cự ly.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 4.

Thanh An: Ai là người đầu tiên bạn kể về những đường bắn của mình?

Trung úy Trần Văn Dũng: Hôm bữa thi đấu xong tôi có gọi điện về cho vợ. Cũng không nói gì nhiều về chuyên môn chỉ khoe "vợ có thể tự hào về chồng rồi nhé!" Vậy mà cô ấy cũng tìm trên mạng tất cả các bài báo viết về cuộc thi chồng đang tham gia. Cô ấy cứ xuýt xoa, sao hôm đấy sóng to thế chứ!

Chuyến công tác kéo dài gần 60 ngày cũng lắm áp lực, vợ biết vậy nên thường gọi điện sang động viên. Chỉ cần nghe được câu: "Chồng cố gắng thi tốt rồi về với con với vợ!" - tự nhiên tôi rất xúc động.

Sau khi về Việt Nam, thủy thủ đoàn sẽ phải cách ly y tế 7 ngày theo quy định phòng chống dịch. Cũng chưa biết có được về thăm gia đình sớm không nữa vì tình hình dịch bệnh ở Khánh Hòa đang phức tạp. Phương án cán bộ chiến sĩ ở lại đơn vị đang được các thủ trưởng cân nhắc. Như vậy có nghĩa là tôi chưa dám hẹn trước ngày được bế con trên tay và giúp vợ việc nhà.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 5.

Cán bộ, thủy thủ Tàu 016 chào đoàn đại biểu khi tham dự Lễ duyệt binh tại Liên bang Nga. Ảnh: Báo Hải quân Việt Nam

Thanh An: Tôi rất muốn cảm ơn vợ Dũng và vợ của những người bộ đội. Họ đã luôn là hậu phương vững chắc cho những chiến sĩ như bạn hoàn thành mọi nhiệm vụ!

Trung úy Trần Văn Dũng: Dạ đúng rồi. Người bộ đội chỉ thiếu thốn thời gian bên gia đình thôi chị. Ở đơn vị, ở trên tàu anh em bộ đội bên nhau có thể san sẻ, đỡ đần mọi thiếu thốn thì cũng còn may mắn. Nhưng những người thân của mình mới là thiệt thòi nhất.

Hơn nữa, môi trường quân ngũ khác với môi trường bên ngoài. Ngoài đời thường người ta có thể sáng đi làm tối về ăn cơm với vợ, chơi với con. Còn bộ đội nếu sinh hoạt tập trung trong đơn vị, cuối tuần có thể được về nhà nhưng nếu quê xa hay là lính ngoài đảo, lính biên phòng... chắc chỉ được về phép vài ngày trong năm. Cho nên sự thiếu thốn nhất của bộ đội thời nào cũng là thời gian cho gia đình.

Tôi vào quân ngũ đến nay được gần 8 năm cũng là 8 năm ăn ngủ tập luyện ngày đêm với các khẩu pháo, khẩu súng. Mình chăm sóc, gìn giữ súng của mình hết sức. Nhỡ có chi tiết nào bị han gỉ, xước xát là xót lắm. Sốt cả ruột. Trong khi đó, năm ngoái tôi lập gia đình, tháng 3 năm nay vợ sinh em bé. Lần này, tính đến khi tàu về Việt Nam, bố lên được đất liền chắc con gần 7 tháng tuổi, thế mà tôi mới ở bên con cỡ 5 - 6 ngày. Con vừa quen chút hơi bố bây giờ về sợ không nhận ra bố mất. Cho nên nhiều khi anh em bộ đội vẫn đùa với nhau, thủ trưởng dặn phải "yêu súng như con". Nhưng sai rồi thủ trưởng ơi! Phải là "yêu con như súng".

Thanh An:  Đấy có phải là sự hi sinh không?

Trung úy Trần Văn Dũng: Hy sinh hay không tôi không biết nhưng với riêng tôi tất cả chỉ vì yêu nghề, chỉ vì tôi đã chọn làm một người bộ đội. Tôi chẳng biết nói như thế nào cho rõ ý. Súng đạn tôi không sợ nhưng giao tiếp thì tôi hơi kém.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 6.

Thanh An: Bạn hẳn phải thực sự yêu nghề của mình?

Trung úy Trần Văn Dũng: Phải rất yêu thì tôi mới làm bộ đội.

Tôi sinh ra ở làng nhỏ ven biển Tiền Hải, Thái Bình. Gần đấy có một đơn vị bộ đội đóng quân. Bọn trẻ con trong làng hễ thấy chú bộ đội đeo súng là thích lắm. Chúng tôi còn bắt chước, lấy chạc xoan, chạc ổi giả làm súng chơi bắn nhau với cả tập: "Bước đều. Bước!" Hồi đó chỉ những thằng con trai thắng trận mới được làm bộ đội.

Bây giờ làm bộ đội rồi tôi vẫn thích súng, vẫn yêu nghề và vẫn tự hào là một người quân nhân.

Thanh An: Con trai tôi hồi lớp 5 chính vì rất thích các chú bộ đội mới xin đi trại hè quân đội. Sau 2 tuần ở đơn vị về, gặp ai cháu cũng cảm thán: "Bộ đội khổ lắm!"

Trung úy Trần Văn Dũng: (Cười to) Trẻ con thành phố đi học khổ hả chị?

Thật ra bây giờ các thủ trưởng đã quan tâm nhiều nên đời sống chiến sĩ cũng khác xưa rồi chị ạ. Dù vẫn chưa thể so sánh với các quốc gia phát triển khác nhưng đời sống anh em bộ đội bây giờ được quan tâm và cải thiện nhiều.

Trang bị kỹ thuật của quân đội mình cũng đang ngày một hiện đại và tinh nhuệ hơn rất nhiều. Chả cứ đâu xa, tôi rất tự hào khi là một pháo thủ trên tàu mặt nước chiến đấu hiện đại nhất Quân chủng Hải quân hiện nay. Đầu tiên là bởi vì cán bộ chiến sĩ của Lữ đoàn 162 qua các năm huấn luyện năm nào cũng đạt giỏi. Sau đó, để được làm pháo thủ ở những tàu chiến lớn như thế này chúng tôi đều phải qua các lần kiểm tra, sàng lọc từ những người giỏi đó lấy ra những nhân tố tốt nhất.

Vũ khí tôi được giao phụ trách là một khẩu súng rất uy lực. Theo nguyên lý đường bắn xa nhất của khẩu này đạt 2,8km. Hiệu quả chính xác tầm 2km. Trong tập huấn bắn mục tiêu xa, chúng tôi đã khai thác và sử dụng thành thạo vũ khí trang bị của mình để  bắn trúng mục tiêu ở những cự ly từ 1 - 2km là chuyện bình thường

Hơn nữa, trên một còn tàu hiện đại thì điều kiện ăn ở cho đến các khu sinh hoạt chung của cán bộ chiến sĩ cũng rộng rãi, khang trang hơn các tàu hải quân cũ. Anh em còn có phòng tập gym, các khu tập luyện thể dục thể thao chuyên biệt cho tất cả mọi người... Nói chung, thủy thủ của mình được bảo đảm và nâng cao thể chất rất nhiều trên những "ngôi nhà" hiện đại như thế này.

Chính vì vậy cho nên chúng tôi tự hào lắm. Càng tự hào thì tôi nguyện cố gắng và cố gắng nhiều hơn nữa để xứng đáng với niềm tự hào đó. Trước hết là làm chủ, khai thác sử dụng thành thạo vũ khí trang bị mình phụ trách, góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc.

Thanh An: Ước mơ của Dũng là gì?

Trung úy Trần Văn Dũng: Ước mơ của tôi là trở thành một pháo thủ giỏi.

Tôi có nhiều thần tượng trên các lĩnh vực. Trong thể thao tôi rất hâm mộ xạ thủ, Đại tá Hoàng Xuân Vinh.

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 7.

Mặc dù biết bản thân mình bây giờ chắc chưa được 0,1% phần nhỏ nhỏ như anh Vinh, và để đạt được thành tích như của Đại tá thì mình cần cố gắng rất rất nhiều lần nữa, phải không ngừng tích luỹ kinh nghiệm từ đồng đội, từ thủ trưởng cấp trên và cả kinh nghiệm của những lần làm chưa tốt..., nhưng tôi vẫn luôn mơ ước rằng ngày nào đó được một lần như Đại tá - tham dự Olympic và mang vinh quang về cho Tổ quốc.

Thanh An: Xin cảm ơn Trung úy Trần Văn Dũng và chúc ước mơ của bạn sẽ thành hiện thực!

Xạ thủ tàu 016 Quang Trung bắn súng máy 14,5 ly thắng Trung Quốc: Cứ giơ súng lên bắn là trúng thì chỉ có trên tivi... - Ảnh 8.
Đọc thêm về:

    Bạn đọc có thể báo tin, gửi bài viết, clip, ảnh về email quansu@ttvn.vn để nhận nhuận bút cao trong vòng 24h. Đường dây nóng: 0943 113 999

    Soha
    Trí Thức Trẻ

    TIN NỔI BẬT SOHA

      Công ty Cổ phần VCCorp

      © Copyright 2010 - 2021 – Công ty Cổ phần VCCorp

      Tầng 17,19,20,21 Toà nhà Center Building - Hapulico Complex,
      Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.
      Email: btv@soha.vn
      Giấy phép số 2411/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 31 tháng 07 năm 2015.
      Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Nguyễn Thế Tân

      Liên hệ quảng cáo:
      Hotline: 0942.86.11.33
      Email: giaitrixahoi@admicro.vn
      Hỗ trợ & CSKH:
      Tầng 20, tòa nhà Center Building, Hapulico Complex,
      số 1 Nguyễn Huy Tưởng, phường Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, Hà Nội.
      Tel: (84 24) 7307 7979
      Fax: (84 24) 7307 7980
      Chính sách bảo mật

      Chat với tư vấn viên