“Phi Nhung ơi, anh xin cúi đầu kính cẩn trước tình cảm em dành cho anh khi còn sống”

Tùng Ninh |
“Phi Nhung ơi, anh xin cúi đầu kính cẩn trước tình cảm em dành cho anh khi còn sống”
“Phi Nhung ơi, anh xin cúi đầu kính cẩn trước tình cảm em dành cho anh khi còn sống”

"Phi Nhung ơi! Em đừng buồn" – nghệ sĩ Duy Phương nói.

Mới đây, trên kênh Youtube của mình, nghệ sĩ Duy Phương đã đăng tải một clip bày tỏ lòng tiếc thương trước sự ra đi của ca sĩ Phi Nhung. Anh nói:

"Cách đây vài hôm, tôi nghe tin một người em đồng nghiệp của tôi là Phi Nhung qua đời. Trong lòng tôi xúc động vô cùng. Nhiều năm trước, Phi Nhung có về Việt Nam hát và gặp tôi.

Hai anh em tôi ôm hôn nhau thắm thiết, tôi xúc động vô cùng trước tình cảm Phi Nhung dành cho mình. Xét về trong nghề, tôi rất trân quý Phi Nhung, đặc biệt là tình cảm của em. Nghe tin em ra đi, tôi bàng hoàng thương xót.

Thôi thì mỗi con người có một số mạng, cuộc đời tới đâu mình đi đến đó. Phi Nhung ơi, em đừng buồn! Cuộc đời này ngắn ngủi lắm, sống ngày hôm nay không biết mai đi về đâu.

“Phi Nhung ơi, anh xin cúi đầu kính cẩn trước tình cảm em dành cho anh khi còn sống” - Ảnh 1.

Bây giờ em đã giã từ thế giới này về thế giới bên kia. Anh Phương xin cầu chúc em có một giấc ngủ thiên thu bình an, phù hộ cho các con em. Anh mong những gì em chưa làm được sẽ sớm được hoàn thành để toại nguyện cho cõi lòng của em.

Rồi anh cũng sẽ gặp em ở thế giới bên kia thôi, chỉ là không biết sớm hay muộn, đời người ai cũng vậy. Anh xin cúi đầu kính cẩn cảm ơn tình cảm em đã dành cho anh khi còn sống. Anh xin dành một phút mặc niệm em".

Mặc niệm Phi Nhung xong, Duy Phương cho rằng chuyện buồn thì nên gác sang một bên để không phiền muộn, phải sống cho hiện tại. Vì thế, anh kể cho khán giả câu chuyện mình từng trải qua khi còn khó khăn:

"Tôi xin kể cho mọi người nghe một câu chuyện khi tôi còn rất trẻ, đi hát cho đoàn hát của Duy Ngọc. Ngày đó tôi đi hát không có tiền, được mỗi vài bộ quần áo, nhưng chỉ cần được kêu tên đi hát là mừng lắm.

Hát xong, tôi chẳng được trả một đồng cát xê nào, chỉ được khen vài ba câu rồi lủi thủi đi bộ về cả vài cây số, cũng chẳng có ai đưa đón.

“Phi Nhung ơi, anh xin cúi đầu kính cẩn trước tình cảm em dành cho anh khi còn sống” - Ảnh 3.

Tôi hát trong thành phố còn có chút đèn điện, xe cộ đi lại nên đỡ sợ, nhưng về tới gần khu tôi sống vào lúc 11,12 giờ chẳng có một bóng người hay ánh đèn nào, tối om, xung quanh toàn mồ mả. Tôi sợ lắm, không biết phải làm sao để đi qua con đường đó.

Tôi chỉ chờ có chiếc xe nào đi qua rồi chạy theo cho đỡ sợ, đi một mình tim tôi đập thình thịch. Tôi nhanh trí nghĩ ra cách lấy lại tinh thần là hát thật lớn, càng sợ tôi hát càng lớn rồi đi thật nhanh qua để về tới nhà. Cuộc sống của tôi khó khăn như thế đấy".