Duy Phương: Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đã đập bàn đập ghế

Tùng Ninh |
Duy Phương: Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đã đập bàn đập ghế
Duy Phương: Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đã đập bàn đập ghế

"Tôi còn nhớ, sáng tôi đi chợ, người ta nhìn thấy tôi phải hô to lên: Ông hề kia ơi, ông là số 1 đấy" – Duy Phương nói.

Vừa qua, tại chương trình Bếp nhà hè phố, danh hài Duy Phương đã ôn lại kỉ niệm về thời gian ông làm mưa làm gió ngoài miền Bắc.

Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đã đập bàn đập ghế, la om sòm

Lần đầu tiên ra Bắc, tôi diễn tại Hải Phòng. Ban đầu tôi rất lo sợ, vừa diễn vừa run, nhưng không ngờ lại được khán giả yêu quý, ủng hộ. Tôi có động lực và phải tập thật kỹ mới dám liều mình lên Hà Nội, diễn tại Cung Việt Xô.

Đêm đầu tiên tôi diễn tại Hà Nội cháy vé luôn vì khán giả đã nghe tin đồn có nghệ sĩ trong Nam ra diễn ở Hải Phòng hay lắm.

Duy Phương: Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đã đập bàn đập ghế - Ảnh 1.

Duy Phương

Tôi mừng quá trời, vừa mừng vừa hạnh phúc vì không ngờ lại được yêu quý như thế. Đi cùng tôi khi ấy có Cảnh Sơn, con NSND Minh Cảnh.

Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đập bàn đập ghế, la om sòm, cười quá trời cười.

Có thể nói, tôi là diễn viên hài đầu tiên ra Bắc mà được khán giả yêu thích đến thế.

Tôi còn nhớ, sáng tôi đi chợ, người ta nhìn thấy tôi phải hô to lên: "Ông hề kia ơi, ông là số 1 đấy".

Tôi và ca sĩ Ngọc Tân là một cặp diễn và hát nổi đình đám ngoài Bắc khi đó, đi tới đâu cháy vé và chật cứng sân khấu tới đó.

Đêm nào tôi cũng diễn như thế, đổi đi là khán giả không chịu, họ đã thích rồi là chỉ thích mãi như thế. Ngoài tôi ra còn có Lý Hải cũng nổi.

Tôi và Lý Hải là hai nghệ sĩ trong Nam tiến được ra Bắc

Tôi và Lý Hải là hai nghệ sĩ trong Nam tiến được ra Bắc. Tôi cũng may mắn gặp được anh Doãn Hoàng Giang là chủ tịch Hội sân khấu của toàn miền Bắc, khá uy tín. Anh ấy từng gặp tôi khi vào Sài Gòn diễn, hai anh em tôi kết nghĩa với nhau nên khi tôi ra Bắc được anh ấy đỡ đầu.

Đêm nào tôi diễn, anh Doãn Hoàng Giang cũng đứng sau cánh gà xem. Tôi diễn xong, anh ấy tới hỏi tôi: "Anh không hiểu sao đêm nào em diễn cũng hết vé. Anh phải đứng để xem em diễn kiểu gì mà hay thế.

Duy Phương: Tôi vừa bước ra sân khấu, chưa kịp nói gì khán giả đã đập bàn đập ghế - Ảnh 3.

Em nên nhớ, ở đất Bắc này không phải dễ mà lấy tiền của người ta đâu. Em diễn cháy vé được như thế là một điều đáng kinh ngạc. Anh bất ngờ lắm nên phải đứng xem.

Xem em diễn xong, anh nhận thấy, em có thể yên tâm mà diễn lâu dài ở ngoài Bắc này được. Loại hình diễn của em rất đặc trưng, đó là loại hình tấu hài của miền Nam, không cần kịch bản gì cả, cứ ra nói là người ta cười.

Kiểu diễn này rất khó và chưa từng có ngoài Bắc. Nghệ sĩ ngoài này diễn là phải có kịch bản trước, tập dượt đàng hoàng. Bởi vậy nên khán giả rất hào hứng, thích thú. Em cứ yên tâm mà diễn".

Vì quý tôi nên anh Doãn Hoàng Giang thường xuyên xem tôi diễn để góp ý, nhận xét. Tôi đã để ý nói rất chậm rồi, nhưng anh vẫn nhắc:

"Các em nói vẫn nhanh lắm, phải nói thật chậm nữa khán giả mới nghe rõ được".

Tôi học theo lời anh và được khán giả yêu quý. Mỗi lần tôi diễn là họ cười quá trời.